Showing posts with label Chống Diễn biến Hòa bình. Show all posts
Showing posts with label Chống Diễn biến Hòa bình. Show all posts

Monday, July 27, 2015

Người Buôn Gió - Sự vắng mặt cần thiết.

Đại tướng Phùng Quang Thanh đến hội trường - Ảnh: Việt Dũng
 Đại tướng Phùng Quang Thanh (Bộ trưởng Bộ Quốc phòng) đã đến hội trường Bộ Quốc phòng để tham dự Chương trình giao lưu nghệ thuật “Khát vọng đoàn tụ”. Ảnh Việt Dũng
Rút cục thì thông tin về ông Phùng Quang Thanh vẫn mơ hồ như một tháng trước đây.

Không ai dám chắc là ông đã chết hay còn sống. Tuy nhiên một điều rõ ràng, nếu theo như báo chí đưa tin về  tình trạng sức khoẻ của ông, thì sự nghiệp của ông Phùng Quang Thanh đã chấm dứt. Ông sẽ không đủ điều kiện sức khoẻ để ứng cử đảm nhiệm vị trí lãnh đạo cao cấp trong Bộ Chính Trị vào đại hội 12 tới đây.

Câu hỏi là, nếu con đường quan lộ của ông Thanh đã chấm dứt, tại sao ĐCSVN cần gì phải úp mở về thông tin số phận của ông. ?

Có ý kiến cho rằng Đảng CSVN sợ dư luận, nên phải che đậy như vụ ông Nguyễn Bá Thanh.

Có những ý kiến cũng cho rằng ĐCVN chưa phân chia xong miếng bánh mà Phùng Quang Thanh để lại, nên chưa thể công bố.

Ít nhiều thì hai ý kiến trên đều có cơ sở.

Nhưng hãy xét đến một khía cạnh khác.

Đó là sự mờ mịt thông tin về tính mệnh Phùng Quang Thanh của ĐCSVN là nhằm đối phó với Trung Quốc.

Ông Phùng đi chữa bệnh tại Pháp hồi tháng 6, đầu tháng 7 TBT ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng có công du đến Hoa Kỳ, tại Hoa Kỳ trong cuộc gặp tổng thống Obama. ĐCSVV đã có những bước đi nâng tầm quan hệ Hoa Kỳ - Việt Nam, đặc biệt trong hai lĩnh vực là kinh tế và quân sự. Trong hai lĩnh vực này ngay lập tức đã được cụ thể một cách nhanh chóng bằng hàng trăm triệu usd .

Đó như một lời cam kết vững chắc về việc thực hiện các điều khoản khác trong tương lai trong quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ.

Đặc biệt sự quan hệ hợp tác quân sự với Hoa Kỳ được nhấn mạnh trong khu vực biển Đông. Điều tất nhiên sẽ làm Trung Quốc nổi giận.

Nhìn lại mối quan hệ Việt Trung cho thấy sự gắn bó được tạo nên bởi thế lực chính là Đảng và Quân đội.  Nhưng giờ sau chuyến đi của ông Trọng đến Mỹ, cho thấy ĐCSVN ít nhiều đã có thay đổi quan điểm trong việc bang giao với Hoa Kỳ, cũng như nhìn lại quan hệ Việt - Trung cảnh giác hơn.

Thế còn quân đội VN thì sao?  Hãy xem ông Phùng nói gì khi dẫn phái đoàn quân sự cấp cao sang Trung Quốc hồi năm ngoái.

''Đáp lại, người đứng đầu ngành quốc phòng của Hà Nội nói đảng cộng sản và quân đội Việt Nam coi trọng bang giao với Bắc Kinh.

Báo chí Trung Quốc dẫn phát biểu của ông Phùng Quang Thanh tại cuộc họp nói rằng Việt Nam kỳ vọng quân đội đôi bên sẽ trở thành cột trụ chính duy trì tình hữu nghị song phương.''


Không đặt vấn đề ông Phùng là một người thân cận với Trung Quốc hoặc ông ghét bỏ Hoa Kỳ. 

Nhưng những lời nói, cam kết của ông Phùng với Trung Quốc sẽ là khó khăn cho quân đội nhân dân Việt Nam trong giai đoạn này khi nhận sự hỗ trợ về tài chính, huấn luyện, phương tiện từ quân đội Hoa Kỳ.

Hãy xem một phát biểu nữa của ông Phùng với Thường Vạn Toàn bộ trưởng quốc phòng Trung Quốc mới đây.


''Bộ trưởng Phùng Quang Thanh nhấn mạnh đây là việc cụ thể hóa, thực hiện thỏa thuận, sự chỉ đạo của lãnh đạo cấp cao giữa hai Đảng, hai nhà nước - tăng cường tiếp xúc cấp cao giữa Bộ Quốc phòng hai nước, tăng cường hợp tác hữu nghị biên giới giữa lực lượng bảo vệ biên giới, thể hiện tinh thần đoàn kết, tin cậy chính trị, thể hiện hợp tác ngày càng thiết thực và đi vào chiều sâu của quân đội hai nước ''

Cụm từ '' tin cậy chính trị '' là một cụm từ nhẽ ra không có ở một người đứng vị trí bộ trưởng quốc phòng. Đó là lời của Ban đối ngoại trung ương hoặc của bộ ngoại giao.

Nếu đã tin cậy quân đội Trung Quốc tại sao quân đội Việt Nam còn đi nhận giúp đỡ của quân đội Hoa Kỳ.?

Hãy cứ cho ông Thanh là ngọn núi lửa phủ đầy tuyết, là một vị tướng tài giỏi giữ hoà bình mà không cần thiết phải có chiến tranh như một số người ca ngợi. Ông Thanh nói và làm thế là do thống nhất chỉ đạo từ toàn Đảng CSVN.

Nhưng thực tế thì lúc này quân đội Việt Nam đang nhận giúp đỡ từ quân đội Hoa Kỳ. Nên việc vắng mặt ông Thanh lúc này là cần thiết.

Nếu ông khoẻ mạnh, ông phải đứng ra để thúc đẩy tiến triển đang bị gián đoạn hợp tác giữa hai quân đội hai nước. 

Nếu ông chết, thì ĐCSVN phải đưa ngay người khác lên thay. Người đó sẽ phải làm gì với những lời ông Thanh đã nói với Trung Quốc.?

Cách hay nhất là ông đang điều trị bệnh, nhưng vẫn làm việc. Mà khi ông đang điều trị,  thì ông chưa thể đôn đốc việc '' tin cây chính trị '' của quân đội Việt Nam với Trung Quốc. Nhưng ông cũng chưa chết để người khác phải thay, ông vẫn điều hành được những việc nào đó qua điện thoại. Riêng việc hợp tác với Trung Quốc thì chờ ông khoẻ hẳn, việc này phải đích thân ông đứng ra, không thể điều hành qua điện thoại được.

Ngày 15/7 phía Trung Quốc sốt ruột vì những động thái Việt Nam gia tăng gắn bó quân sự với Hoa Kỳ. Nên đã điều phó thủ tướng Trương Cao Lệ ( con rể của kẻ từng chủ trương dùng quân sự đánh Việt Nam là Đặng Tiểu Bình ) sang hối thúc Việt Nam tiếp tục bày tỏ '' tin cậy chính trị ''.

Câu trả lời của Việt Nam được thể hiện qua những thông tin về ông Thanh những ngày qua. Người phụ trách việc đó đang điều trị, sức khoẻ tiến triển, ông định đi nơi này, nhưng lại đột xuất bận, chưa biết khi nào ông ấy sẽ thực hiện. Xin cứ thư thả chờ đợi dăm bữa nữa.

Người Buôn Gió

(Blog Người Buôn Gió)

Sunday, July 26, 2015

Ông Hạnh Dương tung ảnh giả đám ma & Phùng Quang Thanh tại bệnh viện Pháp

1.  ẢNH PHOTOSHOP GIẢ PHÙNG QUANG THANH tại bệnh viện Pháp

Website của ông Hạnh Dương, với bài viết mới nhất đấu tố Đảng Cộng Sản Việt Nam dùng NGƯỜI GIẢ DANH để đóng vai thay thế cho Đại tướng Phùng Quang Thanh, đã tung tin nóng “rất quan trọng” và “bí mật”, tiếp tục “khẳng định” ông Phùng Quang Thanh đã bị trúng đạn ÁM SÁT CHẾT tại bệnh viện Pháp vào ngày 26/6/2015.

Thế nhưng, trong lúc tố cáo ĐCSVN dùng người giả danh, thì ông Hạnh Dương lại sử dụng 1 BỨC ẢNH GIẢ ĐÃ PHOTOSHOP “một bác sĩ mặt đen – tay vàng” với chú thích:

“Hình Đại tướng Bộ trưởng QP Phùng Quang Thanh tại bệnh viện George Pompidou khi còn thở.”

Thêm chú thích

HANHDUONG-PHUONGQUANGTHANH-TINVIT



**************************

VÀ ĐÂY LÀ BỨC ẢNH GỐC ĐƯỢC ĐĂNG NGÀY 22/3/2013

hình ảnh bệnh nhân phẫu thuật khối u cổ, tại bệnh viện Ung thư Đà Nẳng :-)



2.  ẢNH PHOTOSHOP GIẢ ĐÁM MA CỦA PHÙNG QUANG THANH

Cũng trong cùng bài “tin nóng”, ông Hạnh Dương cũng đăng 1 bức ảnh photoshop giả đám ma của Đại tướng Phùng Quang Thanh, vì cho rằng “xác ông đã được đưa về Hà Nội ngày 3/7/2015″ :-)

HANHDUONG-PHUONGQUANGTHANH-TINVIT3

**************************

VÀ ĐÂY LÀ BỨC ẢNH GỐC ĐƯỢC ĐĂNG NGÀY 12/10/2013

Lễ viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp :-)

VONGUYENGIAP-DAMMA3


3.  Ông Hạnh Dương 1 lần nữa khẳng định:  CẢ GIA ĐÌNH PHÙNG QUANG THANH ĐÃ BỊ ÁM SÁT CHẾT NGÀY 26/6/2015

“Xác của Đại tướng Phùng Quang Thanh và phu nhân và con trai Phùng Quang Hải đã được đưa về Hà Noi hôm 03-7-2015″

HANHDUONG-PHUONGQUANGTHANH-TINVIT2


**************************

Trong khi đó, theo 1 video phóng sự độc lập khác tại hải ngoại, có quay cảnh phỏng vấn tại bệnh viện Georges Pompidou ở quận 15, Paris – Pháp, tên Phùng Quang Thanh không được bệnh viện tìm thấy trong danh sách của bệnh nhân tại bệnh viện, cũng như danh sách các bệnh nhân đã tử vong.

Nhưng tên ông Phùng Quang Thanh, có quê quán tại Hà nội, đã được tìm thấy trong danh sách bệnh nhân còn sống, đã nhập viện vào ngày 20/6/2015 , và xuất viện vào ngày 10/07/2015.




VIDEO: Phùng Quang Thanh còn sống đã xuất viện ngày 10/07/2015

(Thông Tấn Xã Vàng Anh)

Người Buôn Gió - Tưởng nhớ thương binh liệt sĩ ở Berlin.

Mình nhận được giấy mời của ban liên lạc cựu quân nhân tại Berlin mời đến dự lễ cầu siêu tưởng nhớ các thương binh, liệt sĩ.

Hơi ngạc nhiên, sau thì nhớ ra trước kia mình cũng đi lính gần 3 năm. Người đưa giấy giải thích đây là cựu quân nhân, khác với cựu chiến binh. Cựu quân nhân thì mở rộng hơn lên mình cũng có tên trong danh sách cựu quân nhân.

 Mình chần chừ, bảo không muốn đi. Nhìn thấy các cuộc trước kia tưởng nhớ, tưởng niệm gì của hội Cựu Chiến Binh Berlin - Brandenburg cứ khơi lại đánh Mỹ, đánh Nguỵ phiền hà lắm. Mỹ thì giờ TBT bảo gác bỏ quá khứ, còn Nguỵ cũng là người Việt mình cả. Đành rằng người lính thì làm theo lệnh, bên nào cũng thế. Nhưng có những cuộc chiến xong rồi thì thôi, nhất là cuộc chiến mà người bên kia cùng đất nước, dân tộc mà nhắc đi nhắc lại đau lòng. 

Người đưa giấy giải thích, đây là ban liên lạc hội cựu quân nhân khác với hội cựu chiến binh Berlin - Brandenburg kia. Tinh thần chỉ cùng với nhà chùa tưởng niệm cho các liệt sĩ hy sinh vì tổ quốc, làm lễ cầu siêu, trong đó có 75 chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà hy sinh vì bảo vệ tổ quốc cũng được xếp danh sách những liệt sĩ hy sinh vì tổ quốc như 64 chiến sĩ CHXHVN hy sinh tại Gạc Ma.

Ô thế thì đi, ủng hộ sự tiến bộ nhân văn này.

Nhưng suýt nữa mình lại không đi, vì ông Nguyễn Quang A hôm trước gọi điện bảo ông sang dự hội thảo của nhóm ông Nguyễn Ngọc Giao. Thứ bảy xong, chủ nhật muốn gặp mình xem  tư bản giẫy chết nó nuôi có mạnh khoẻ hơn tí nào không.

Gặp ông Quang A, kể tí em định đi dự lễ cầu siêu ngày cho các liệt sĩ, ở đây người ta tổ chức, có cả bài vị của mấy chục ông lính VNCH hy sinh ở Hoàng Sa và các ông lính hy sinh ở Gạc Ma. Anh có tiện thì đi cùng em thắp cho họ nén nhang.

Ông Quang A bật lên.

- Ồ, nhóm nào mà tưởng niệm cả hai bên thế.?

Bà Hà vợ ông Nguyễn Hữu Vinh ( tức Vinh Ba Sàm ) nghe thế đế vào.

- Nhóm nào mặc, nếu mà tưởng niệm như thế mình nên đi. Cứ ai làm điều tốt thấy được thì mình ủng hộ.

 Đến nơi mới thấy, hoá ra mấy cái ông tổ chức chính là các ông tổ chức biểu tình chống Trung Quốc vừa qua. Cái cuộc biểu tình có điểm  thú vị đặc biệt khác bao nhiêu cuộc trước đó là ở chỗ,  chính giữa khán đài treo lá cờ Mỹ to tướng. Lúc đấy mình nghi hoặc không biết sao cái ban tổ chức này treo cờ Mỹ trên khán đài liều thế, hai tháng sau nhìn chuyến đi của Nguyễn Phú Trọng đến Hoa Kỳ. Mới giật mình nghĩ cái hội này chả đơn giản tí nào.

 Nhưng thôi họ thế nào thì cũng mặc họ, cứ nhìn hành động biểu tình chống TQ,  xu hướng tiến bộ không coi Phương Tây là thù địch, ghi nhớ cả những chiến sĩ VNCH đã hy sinh là ok. Còn động cơ , mục đích đằng sau thì biết thế nào mà suy luận cho mệt óc.

 Thế là cựu quân nhân Bùi Thanh Hiếu tức tên '' phản động '' Người Buôn Gió tháp tùng Tiến sĩ Nguyễn Quang A và cựu sĩ quan công an Lê Thị Minh Hà cùng vài trí thức '' tiến bộ '' đến dự lễ cầu siêu các liệt sĩ Việt Nam.

                                                                          Hội trường

Ban thờ có bài vị các liệt sĩ và mâm cơm cúng chay do các Phật Tử của Tổ Đường Vinh Nghiêm dâng.


           Bài vị 75 chiến sĩ VNCH hy sinh ở Hoàng Sa và 64 chiến sĩ XHCNVN hy sinh tại Gạc Ma.




Tiến sĩ Nguyễn Quang A thắp nến trước ban thờ có linh vị của các chiến sĩ VNCH đã hy sinh bảo vệ chủ quyền tổ quốc.


                        Ban tổ chức rất vui khi thấy tiến sĩ Nguyễn Quang A đến dự lễ cầu siêu.

Cuộc tưởng nhớ diễn ra nghiêm trang, thành kính. Lễ cầu siêu do các nhà sư của tổ đường Vĩnh Nghiêm hành lễ.

Lần đầu tiên chứng kiến các liệt sĩ Việt Nam mang hai màu cờ cùng chung một buổi cầu siêu. Ý nghĩa thật nhân văn.

Sẽ có những người VNCH không thích cuộc tưởng niệm, cầu siêu như thế này.
Nhưng ở Berlin thì chắc chắn những người Việt Nam Cờ đỏ không thích còn nhiều hơn.

Cho dù lý do các vị không thích là đúng, là chính nghĩa. 

 Nhưng mình thì không quan tâm, với mình bất cứ ai hy sinh vì tổ quốc trước ngoại xâm đều đáng được tri ân dù mang màu cờ nào. Cũng như bất cứ ai đứng ra tổ  chức với tinh thần như vậy, mình đều ủng hộ và sẵn sàng tham dự.

Người Buôn Gió

(Blog Người Buôn Gió)

Hình ảnh Cờ Vàng và dân quyền

Cô Đỗ Minh Ngọc với dây đeo có cờ vàng chụp hình chung với Đại sứ Ted Osius sau buổi thảo luận (ảnh Bùi Văn Phú).
Cô Đỗ Minh Ngọc với dây đeo có cờ vàng chụp hình chung với Đại sứ Ted Osius sau buổi thảo luận (ảnh Bùi Văn Phú).

Chiều ngày 14/7 vừa qua, Đại sứ Mỹ Ted Osius đã đến San Jose gặp gỡ cộng đồng người Việt và có một sự việc khiến một người tham dự bất bình là cô Đỗ Minh Ngọc.

Theo lời cô Ngọc, khi đến dự buổi thảo luận với Đại sứ Osius, trước khi vào phòng họp của hội đồng thành phố, tại cửa cô đã bị một nhân viên yêu cầu cởi bỏ và tịch thu dây vải có hình cờ vàng ba sọc đỏ và cờ Mỹ mà cô đang đeo trên người.

Trong buổi hội luận, khi có cơ hội nêu câu hỏi, cô Ngọc lấy trong xách tay ra một dây khác giống như dây đã bị tịch thu và hỏi rằng nhân viên của Nghị viên Ash Kalra – người điều hợp chương trình – khi yêu cầu cô cởi dây đó ra rồi mới cho vào cửa, như thế có vi phạm nhân quyền của cô hay không? Vì biểu tượng đó đã được nhiều đơn vị hành chánh tại Mỹ và ngay cả thành phố San Jose công nhận đó là biểu tượng của người Việt tự do tại đây.

Cô đưa ra thí dụ, là người công giáo nên cô luôn mang trên người những biểu tượng của đạo này. Vì lúc nào cũng nghĩ mình là người Việt tự do nên cô cũng thường mang trên mình biểu tượng là hình ảnh cờ vàng.

Cô trình bày thắc mắc của mình bằng tiếng Việt, Đại sứ Ted Osius hiểu rõ và cũng đã trả lời ngay bằng tiếng Việt rằng việc cô đeo trên mình biểu tượng và lá cờ đó không có vấn đề gì, ông tuyệt đối tôn trọng biểu tượng đó.

Sau đó ông giải thích bằng tiếng Anh cho mọi người tham dự hiểu rằng chính ông đã yêu cầu không treo lá cờ vàng ba sọc đỏ trong phòng họp, vì theo lời ông, nếu khi chụp hình ông với lá cờ đó ở phía sau hay phía trước của bục diễn thuyết thì ông sẽ bị cho về nước, vì ông là đại diện ngoại giao được ủy nhiệm đại diện cho Hoa Kỳ làm việc tại Việt Nam.

Nghe ông đại sứ giải thích như thế, có một người đã bỏ phòng họp ra về là bác sĩ Phạm Đức Vượng, thành viên trong ban chấp hành Tập thể Chiến sĩ Việt Nam Cộng hòa tại hải ngoại.

Sau khi cô Đỗ Minh Ngọc lên tiếng về vụ việc, cộng đồng người Mỹ gốc Việt ở San Jose có nhiều quan tâm.

Ông Đỗ Thành Công, một ứng cử viên đang tranh chức dân biểu tiểu bang, tuy không tham dự buổi gặp gỡ với Đại sứ Ted Osius, sau khi biết được sự kiện ông đã trả lời phóng viên Nguyễn Xuân Nam của đài truyền hình Calitoday và chỉ trích cách giải thích như thế của Đại sứ Osius là điều chứng tỏ ông không xứng đáng làm đại diện cho Hoa Kỳ hay cho công dân Mỹ, trong đó có công dân gốc Việt, tại Hà Nội.

Ông Công nói, nếu hôm đó ông đi tham dự và vì trên áo lúc nào cũng đeo huy hiệu vận động tranh cử của ông, trên đó có cờ vàng, nếu bị yêu cầu gỡ ra, ông sẽ bỏ về ngay.

Tiến sĩ Đỗ Hùng, Chủ tịch của Little Saigon San Jose Foundation, trong một điện thư gửi cho Dân biểu Zoe Lofgren đã phản đối việc làm của đại sứ Mỹ và yêu cầu bà dân biểu lên tiếng với Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ để làm sáng tỏ vụ việc.

Vấn đề đang được chú ý là ai là người đã yêu cầu cô Đỗ Minh Ngọc cởi bỏ dây đeo và việc làm của người này có vi phạm quyền tự do phát biểu của cô Đỗ Minh Ngọc hay không?

Trong một thư khiếu nại đề ngày 20/7 gửi đến Nghị viên Ash Kalra, là người điều hợp buổi thảo luận, cô Ngọc cho rằng nhân viên của Nghị viên Kalra đã làm cô “rất ngạc nhiên, đau đớn và cảm thấy bị xúc phạm khi phụ tá của ông yêu cầu tôi tháo ra và thậm chí tịch thu chiếc dây đeo cổ của tôi có ký hiệu của cờ Hoa Kỳ và Cờ Vàng.”

Nghị viên đã Kalra trả lời ngay thư của cô Ngọc, cho biết ông không ra lệnh cho ai làm việc đó và không một nhân viên nào của ông đã yêu cầu cô cởi bỏ sợi dây đang đeo.

Thư trả lời của Nghị viên Kalra xác nhận một cách mạnh mẽ rằng ông tôn trọng biểu tượng cờ vàng và trong nhiều dịp ông đã tôn vinh biểu tượng này của cộng đồng người Việt. Ông xác quyết rằng không phải Thị trưởng Sam Liccardo hay bất cứ nhân viên nào của thành phố đã yêu cầu gỡ bỏ biểu tượng cờ vàng mà chính thành phố San Jose đã công nhận và thường treo trong khuôn viên tòa thị chính.

Sau khi đọc thư phúc đáp của Nghị viên Ash Kalra, cô Đỗ Minh Ngọc lại viết thêm một thư nữa. Cô nói vì khi Nghị viên Kalra viết như thế, những ai không tham dự buổi hội thảo có thể cho rằng cô là người nói dối về vụ việc.

Tác giả bài này khi bước vào cửa phòng họp hôm đó và có thấy cô Ngọc đang tháo sợi dây vải ra. Sau khi đọc được thư khiếu nại của cô gửi Nghị viên Kalra, đồng kính chuyển đến thị trưởng Sam Liccardo và toàn thể hội đồng thành phố San Jose, người viết bài đã điện thoại hỏi cô để biết rõ hơn vụ việc.

Trả lời phỏng vấn, cô nói những ai có mặt hôm đó thì thấy một phụ nữ đưa mi-crô cho cô nêu câu hỏi, người phụ nữ này chính là người đã yêu cầu cô tháo dây ra trước khi cho vào cửa. Cô kể thêm chi tiết: “Sau khi nêu thắc mắc và nghe ông đại sứ trả lời xong, cô ngồi xuống thì chính người phụ nữ đó đã đến nói nhỏ với cô là khi xong buổi thảo luận cô ấy sẽ trả lại sợi dây.”

Cô Ngọc cho rằng việc yêu cầu cô tháo dây đeo và tịch thu nó là vi phạm nhân quyền và cô kể lại vài kinh nghiệm:

“Mười mấy năm trước Ngọc có đi dự phiên toà của bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh (Ghi chú: một phụ nữ Việt từ Pháp đến Hoa Kỳ với ý định tấn công Phó Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cách đây hơn 10 năm và bị kết án tù tại Mỹ), khi bước vô toà án hay nhà tù thì những lá cờ bằng giấy, bằng vải họ [an ninh] tịch thu hết. Nhưng những chiếc khăn choàng đan bằng len, một bên cờ Mỹ một bên cờ Việt [cờ vàng], mười mấy người đi qua hết, họ không chặn lại, không nói gì hết. Mới đây, hôm lên thủ phủ Sacramento cả trăm người đeo cái dây đó không có trở ngại gì mà ở đây người ta lại yêu cầu Ngọc cửi ra.”

Chiều ngày 23/7, Tiến sĩ Edwin T. Tan từ văn phòng của Dân biểu Liên bang Mike Honda đã trả lời cô Đỗ Minh Ngọc rằng Nghị viên Ash Kalra không liên quan gì đến việc cô bị yêu cầu tháo dây đeo trên người.

Cô Đỗ Minh Ngọc, mặc áo dài, nói người phụ nữ cầm mi-crô đứng cạnh là người đã yêu cầu cô tháo dây đeo và tịch thu trước khi cho cô vào tham dự thảo luận (ảnh Bùi Văn Phú)
Cô Đỗ Minh Ngọc, mặc áo dài, nói người phụ nữ cầm mi-crô đứng cạnh là người đã yêu cầu cô tháo dây đeo và tịch thu trước khi cho cô vào tham dự thảo luận (ảnh Bùi Văn Phú)

Sau khi xác nhận Đại sứ Ted Osius, Dân biểu Mike Honda và Nghị viên Ash Kalra luôn tôn trọng biểu tượng cờ vàng là biểu tượng của người Việt tự do, thư của Tiến sĩ Tan cho biết buổi gặp gỡ giữa cộng đồng với Đại sứ Ted Osius là một công tác do Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ chịu trách nhiệm và văn phòng Dân biểu Mike Honda – người đứng ra tổ chức buổi gặp gỡ với đại sứ – đã “được Bộ Ngoại giao cho biết là ông đại sứ không thể chụp hình chung với bất cứ biểu tượng nào của Lá cờ của Người Việt Tự do. Điều này không có nghĩa là đại sứ không tôn trọng nó, nhưng vì ông là một nhà ngoại giao.”

Theo thư này, vì có nhiều người chụp ảnh trong buổi hội luận, việc ông đại sứ tình cờ chụp hình mà có cờ của người Việt tự do trong đó rất có thể làm hỏng quan hệ giữa ông với chính quyền Việt Nam.

Giải thích từ văn phòng Dân biểu Mike Honda cũng tương tự như những gì Đại sứ Ted Osius đã trả lời cô Đỗ Minh Ngọc trong buổi thảo luận.

Ngày 24/7 Dân biểu Mike Honda và Dân biểu Zoe Lofgren cũng đã đồng ký tên vào một thư gửi cho Ngoại trưởng John Kerry yêu cầu Bộ Ngoại giao giải thích rõ vì sao người dân khi đến tham dự buổi hội thảo với Đại sứ Ted Osius hôm 14/7 không được mang biểu tượng cờ vàng.

Lá thư viết: “Chúng tôi hiểu rằng chính sách hiện nay của Hoa Kỳ là không công nhận cờ vàng và không cho phép treo cờ đó tại các cơ sở thuộc về liên bang, tuy nhiên buổi họp cộng đồng hôm 14/7 không diễn ra tại một cơ sở liên bang. Chúng tôi cũng được biết rằng tại những buổi gặp gỡ công cộng với cộng đồng người Việt trước đây ở Quận Cam và ở San Jose, cựu Đại sứ David Shear đã có hình chụp ông với hình ảnh của lá cờ vàng.”

Hai dân biểu yêu cầu Ngoại trưởng Kerry giải thích rõ vì sao, theo những yêu cầu của viên chức Bộ Ngoại giao, cử tri của khu vực đã bị cấm đoán trưng bày hoặc mang trên người lá cờ vàng khi đến tham dự buổi gặp gỡ hôm 14/7 tại phòng họp của hội đồng thành phố San Jose.

Qua vụ việc xảy ra với cô Đỗ Minh Ngọc, nhiều người trong cộng đồng đã lên tiếng và các dân cử đã phải quan tâm. Cốt lõi của vấn đề là dù quan điểm của chính phủ Mỹ ra sao trong quan hệ với nhà nước Việt Nam – hay với bất cứ một chính quyền nào trên thế giới – sự việc một người dân đến tham dự buổi thảo luận công khai với một giới chức Mỹ mà đeo trên người biểu tượng của một cộng đồng và đã bị tịch thu, chỉ vì nó có thể không đem lại điều tốt đẹp cho quan hệ hai nước, như thế quyền tự do phát biểu của người dân, như ghi trong Tu chính án Số 1 có đã bị vi phạm hay không?

Bùi Văn Phú

Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

(VOA)

Saturday, July 25, 2015

Chúc Đại tướng khỏe !


Dạo này thiên hạ quan tâm đến ông cũng nhiều, theo những cách nhiều khi cũng không hay mấy. Thôi thì ngồi trên cao thì gió cũng lạnh, chuyện ấy ông chắc rõ hơn ai hết.

Nhưng xét một cách công bằng thì tôi thấy ông cũng là một đại tướng hợp cách. Ông xuất thân từ những bậc thấp nhất trong quân ngũ. Đọc tiểu sử thì ông từng làm tiểu đội trưởng, trung đội trưởng từ ngày đất nước còn chiến tranh. Với những cấp bậc quân ngũ đó, ông phải trực tiếp cầm súng đánh trận thật sự với những người lính trơn chứ không thể làm sỹ quan văn phòng được (tôi đọc sách, xem phim nhiều tôi biết ^^). Ông cũng được phong danh hiệu anh hùng quân đội vì thành tích chiến đấu ngay từ thời chiến, lúc mới chỉ là trung đội trưởng, chứ không phải sau này khi chức ông to, nhà nước mới xét tặng, vậy nên tôi tin danh hiệu anh hùng của ông là hàng thật - tuy rằng như tiểu sử chép lại thì số lính Mỹ bị ông giết cũng hơi nhiều, có thể do công tác tuyên truyền thời đó cũng quá, nhưng trực tiếp cầm súng giết địch thì đúng là sự thật.

Tiến trình sau đó của ông trong quân đội, tôi thấy rất tiêu chuẩn. Ông đi qua lần lượt các vị trí chỉ huy: đại đội trưởng, tiểu đoàn trưởng, trung đoàn trưởng, tư lệnh sư đoàn rồi tư lệnh quân khu, cũng học hành bài bản trong các học viện quân sự, kết hợp với những giai đoạn làm sỹ quan tham mưu. Xét về mặt công tác trong quân đội, ông là một quân nhân rất toàn diện.

Từ ngày ông làm Bộ trưởng Quốc phòng đến giờ đã gần 10 năm, Quân đội Nhân dân VN vẫn được người dân tin tưởng. Đầu tư hiện đại hoá quân đội, hai quân chủng được ưu tiên nâng cấp vũ khí là Phòng không - Không quân và Hải quân, chứng tỏ ông có cái nhìn khách quan, không thiên lệch cho Lục quân là nơi ông xuất thân.

Nhiều người ông ưa ông mấy, vì cách phát ngôn của ông không làm người ta khoái, thậm chí còn chửi ông "thân Tàu". Tôi cũng không thích mấy cái phát biểu của ông mấy, vì nó "không chính trị gia", lại thật thà quá. Nhưng ông là tướng, không phải chính khách, nên cũng chả sao. Là dân đen, tôi sợ nhất là quân đội ta có loại tư lệnh lẻo mép, mị dân, nên chân phương một tí như ông lại thấy yên tâm hơn. Ít ra ông sẽ không húng chó muốn lập công gây chiến với láng giềng để kiếm thêm danh vọng cho mình - nhất là với dạng láng giềng phương Bắc đông tới 1,3 tỷ người như TQ.

Điểm lại những gì quân đội đã làm được trong hai nhiệm kỳ bộ trưởng của ông, tôi thấy rất ổn. VN đã xây dựng được quan hệ hợp tác quốc phòng tốt với quân đội Hoa Kỳ, Nhật Bản, nhưng vẫn duy trì được liên hệ truyền thống với người Nga và giữ quan hệ với TQ không xấu đi. Chúng ta không bị mất đảo nào, cũng không có trận chiến nào buộc phải đánh. Với nhân dân, thế là được.

Mấy hôm nay, nghe những tin đồn về ông, tôi cũng rất sợ nếu nó là sự thật. Nếu đúng, nó có thể là dấu hiệu của những cơn bão tố dữ dội mà người thiệt hại vẫn lại là nhân dân. Hôm nay đọc báo, thấy ông bình an về nhà, tôi lại tiếp tục tin tưởng thế hệ con cái tôi sẽ có một tương lai không buộc phải ra trận, như những gì chúng tôi đang được hưởng từ năm 1989 đến nay.

Đại tướng là để cầm quân, quân đội ta dù tinh nhuệ nhưng nếu không cần phải đánh trận vẫn là tốt nhất. Ông cũng không cần phải trở thành danh tướng lưu vào sử sách để sau này được đặt tên trên đường phố đâu ông ạ. Vì mỗi danh tướng được tạo ra đều kéo theo cái chết của nhiều binh sỹ lắm.

Chúc ông khoẻ 

 Hoàng Trọng Hiếu

(Blog Beo)

Người Buôn Gió - Sự nhục mạ uy danh đại tướng.

Đại tướng Phùng Quang Thanh, mặc complet màu nhạt vừa xuống máy bay - Ảnh VIỆT DŨNG

Sau nhiều lần đồn đoán của dư luận và cải chính thông tin từ báo chí về tính mạng của đại tướng Phùng Quang Thanh. Ngày 25/7.2015 báo chí Việt Nam đưa tin đại tướng Phùng Quang Thanh về nước.

 Nhưng không hề có tấm ảnh hay vài giây clip ngắn ngủi nào để chứng minh được đó là đại tướng Phùng Quang Thanh thật sự. Tất cả tấm hình chỉ là chiếc xe , duy nhất một tấm hinh chụp từ xa nói một người mặc vét xám là ông Thanh. Tuy nhiên tấm hình mờ đến nỗi không ai dám khẳng định là ông Thanh. Chưa kể những chi tiết như mái tóc chải ngược bên thông thường hay tư thế chân đứng rất khó hiểu.

Bây giờ xét theo luồng dư luận ông Phùng Quang Thanh còn sống và khoẻ mạnh.

Nếu vậy tại sao không đưa ra bằng chứng rõ ràng cho luồng  dư luận khỏi nghi ngờ, bán tán ông đã chết ?

Người ta bảo không việc gì phải giải thích với những ai nghi ngờ thiếu thiện chí.?

Chẳng phải từ khi tin ông Thanh chết ở bên Pháp đến giờ, bao lần tướng lĩnh như tướng Thước, tướng Tuấn và các chuyên gia y tế cao cấp như ông Khải phải lên báo giải thích đó sao.? Thậm chí là đến Bộ Ngoại Giao cũng phải lên tiếng đính chính đó sao.?

Ông Thanh còn sống và khoẻ manh, tin vẫn cứ đồn ông chết. Một người bình thường thôi, như bà Châm ở Hải Dương tin đồn bà ấy chết, lập tức có clip đưa ra bà vẫn sống và đang nói. Ai trong trường hợp bị đồn như thế họ cũng sẽ tìm cách chứng minh đưa ra những bằng chứng xác thực không thể chối cãi. Trừ những trường hợp trốn nợ thì họ có thể ỡm ờ.

Ông Thanh còn sống, dư luận đồn ông chết. Ông mang thân là một đại tướng, bộ trưởng quốc phòng, uỷ viên BCT. Cái uy danh của ông rất lớn, bởi lớn thế mới thu hút được tin đồn.

Thế nhưng báo chí có vẻ không thiện chí trong việc làm sáng tỏ cho ông, kiểu đưa tin như tôi gọi nói với thư ký, hoặc tấm hình cái xe càng khiến dư luận rối mù, xôn xao bàn tán hơn. 

Chả lẽ mang uy danh đại tướng ra để làm trò vờn thông tin. Úp mở để dư luận đồn đoán sai, rồi mới trưng bằng cớ thật ra là ông còn sống đây. Các thế lực thù địch, đài báo, bọn lâu nhâu bloger, facebook chỉ là đồn sai trái, không căn cứ, đừng tin vào chúng. Hãy tin vào báo chí cách mạng.

Làm thế không đáng chút nào, uy danh của một đại tướng không thể đem ra làm trò nghi binh để chiến thắng trong một trận chiến truyền thông lãng nhách như vậy. Lấy uy danh đại tướng ra để vờn như vậy là nhục mạ uy danh ấy. Không coi con người ấy, vị trí ấy ra gì. Mới sử dụng vào mục đích thấp hèn để đánh lừa, gài bẫy dư luận.

 Các tờ báo '' chính thống '' như Quân đội nhân dân, công an nhân dân, nhân dân, trang chính phủ họ đứng ngoài cuộc. Tờ báo quân đội nhân dân không hề đăng một tin nào về ông Thanh suốt trong những ngày dư luận đồn đại.

Những tờ báo hạng hai như Vietnamnet, dantri, thanhnien...thì tới tấp đưa những tin mơ hồ, thiếu chứng cứ liên tục. Đưa như thể câu lượng đọc chứ không phải là muốn bảo vệ uy tín của ông Phùng Quang Thanh.

Nếu ông Phùng Quang Thanh còn sống, còn đường đường là đại tướng bộ trưởng quốc phòng, còn là uỷ viên BCT...liệu ông có chấp nhận mình là một con bài để báo chí cách mạng dùng lập lờ nhằm đánh một cú đau vào những đồn đoán hay không.?

Giả sử ông chấp nhận làm vật nghi binh, chỉ để làm cái trò lật mặt dư luận trong lần này thôi, chả đáng tí nào. Đại tướng mà đồng loã để làm trò như vậy còn gì là đại tướng. Không ai đi đùa với tin đồn mình chết, kể cả người bình thường, vì họ còn bố mẹ , anh em, họ hàng nữa.  Anh chấp nhận đùa thế với dư luận, nhưng thân nhân của anh họ có chấp nhận hay không.?

Giờ thì thử xác định ông Thanh còn sống và khoẻ mạnh. Chắc hẳn sau cú làm bẽ bàng dư luận. Người ta còn thấy thương hại cho ông vì đã mang danh đại tướng ra để làm trò ú tim.

Các tờ báo đưa tin ông Thanh còn sống, đi làm việc chỗ này , chỗ kia mà không đưa ra bằng chứng xác thực đánh tan nghi ngờ của dư luận, chính là những tờ báo đang mang uy tín, danh giá của một lãnh đạo cao cấp ra làm trò dền dứ , câu nhử dư luận. 

Như thế là đang xúc phạm, sỉ nhục và lăng mạ một đại tướng.

Người Buôn Gió

(Blog Người Buôn Gió)

Ý kiến: May mà Trung Quốc tráo trở

Mặc dù có tranh chấp lãnh thổ tại Biển Đông, giới lãnh đạo quân đội Việt Nam và Trung Quốc chưa bao giờ lớn tiếng.

“Đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sỹ. Trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ” - Câu thơ của Việt Phương phản ánh ý thức của nhiều thế hệ người Việt ngày trước, đến nay vẫn còn được truyền tụng.

Thế mà bây giờ Việt Nam lại ào ào đòi thoát Trung, người dân háo hức kỳ vọng về chuyến đi của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sang Mỹ. Mỹ - như một vị cứu tinh, một ngôi sao sáng soi đường chỉ lối cho Việt Nam.

Từ bao giờ Cộng hòa nhân dân Trung Hoa mới xấu xa và Hợp chủng quốc Hoa Kỳ mới đẹp đẽ như thế?

Từ Mỹ xấu xa

Năm 2001, khi sự kiện 11-9 xảy ra, thầy giáo tôi đã nói trên lớp rằng: “Bin Laden là một anh hùng”. Tất nhiên câu nói được cả lớp ủng hộ nhiệt liệt.

Đối với người Việt Nam khi đó, mọi hành động của Mỹ đều đen tối, có động cơ không đàng hoàng; và vì thế mọi thế lực đối nghịch với Mỹ đều anh hùng, cao thượng. Dù có là khủng bố giết chết dân thường đi nữa, thì nước Mỹ cũng xứng đáng phải chịu hậu quả như vậy.

Trên cái đà đó, đương nhiên cuộc chiến Afghanistan để tiêu diệt Taliban của Mỹ cũng xấu xa, cuộc chiến Irag năm 2003 càng dơ bẩn. Chiến dịch tiêu diệt Saddam Hussein của Mỹ được thông tin đến nhân dân Việt Nam chỉ đơn giản là Mỹ muốn chiếm nguồn dầu mỏ của quốc gia Trung Đông.

Bin Laden và Saddam Hussein xuất hiện trên báo Việt Nam như những vị lãnh tụ vĩ đại khi bắt đầu cuộc chiến rồi như những con người thất thế đáng thương khi thua trận.

Không ai bận tâm tìm hiểu những người này thế nào, vì cứ chống lại Mỹ là tốt. Bin Laden tốt, Saddam Hussein tốt, Iran tốt, Triều Tiên tốt, Fidel Castro quá tốt, Putin cực tốt, và tất nhiên: Trung Quốc ít nhất cũng tốt hơn Mỹ.

Cho đến Mỹ tốt

      Chuyến thăm Hoa Kỳ của Tổng Bí thư Trọng được đánh giá theo nhiều góc nhìn khác nhau.

Thế rồi đột nhiên mọi việc quay ngoắt 180 độ. Đối với người Việt Nam bây giờ, cứ chống lại Mỹ và phương Tây là xấu, hoặc ít nhất phải có vấn đề gì đó.

Bin Laden và Taliban bị khinh bỉ như một bọn khủng bố man rợ, Saddam Hussein phạm tội diệt chủng, Triều Tiên không biết thương dân dân nghèo đói để phát triển vũ khí hạt nhân… tất cả đều là những thể chế độc tài, lạc hậu…

Putin mới đây vẫn còn là người hùng bỗng vụt biến thành một kẻ độc ác. Vụ máy bay MH17 bị bắn rơi năm ngoái đến nay vẫn chưa xác định được thủ phạm, nhưng rất nhiều người Việt Nam không ngần ngại khẳng định rằng Putin là kẻ chủ mưu chứ chẳng phải ai vào đây. Nếu sự kiện Nga sáp nhập Crimea diễn ra vào khoảng 10 năm trước chắc sẽ được ủng hộ nhiệt tình, nhưng nay người Việt coi đó là một trò hề.

Ngay đến cả cuộc khủng hoảng Hy Lạp mà truyền hình trong nước đưa tin hướng người xem nghĩ đến việc châu Âu đang chèn ép Hy Lạp, phần lớn mọi người vẫn tự tìm hiểu để biết rằng: đó là hậu quả của việc làm ít chơi nhiều.

Người Việt không còn hả hê với việc Iran và Cuba chống Mỹ đến cùng nữa, mà hồ hởi vì họ phải xuống nước để làm lành với phương Tây.

Vì đâu có sự thay đổi đó?

Hành động đưa giàn khoan vào khu vực có tranh chấp tại Biển Đông tạo làn sóng phẫn nộ lớn tại Việt Nam.

Cái mốc cho sự thay đổi trong nhận thức của người Việt Nam bắt đầu từ khoảng 5 năm trước, khi Trung Quốc bắt đầu có sự gây hấn mạnh mẽ ở biển Đông.

Thật ra thì việc Trung Quốc có những hoạt động trên biển có lẽ không phải chờ đến lúc đấy, nhưng đó là thời kỳ bùng nổ Internet ở Việt Nam nên mọi thứ không thể giấu giếm thêm được nữa.

Người Việt khi đó mới ngỡ ra rằng: nước mình chẳng mạnh mẽ gì, và Trung Quốc chứ chẳng phải Mỹ mới là kẻ thù thâm độc nhất.

Người Việt luôn tin tưởng vào vai trò “Canh giữ hòa bình thế giới” của mình và người anh em Cuba, cho đến khi bị Trung Quốc đe dọa, chúng ta mới biết rằng Việt Nam không có khả năng bảo vệ ai hết.

Rồi hàng loạt câu hỏi được đặt ra: Tại sao nước mình lại nghèo thế, tại sao vị thế lại kém thế… Niềm tin vào những thứ vĩ đại mơ hồ trước đây đã lung lay. Và công cuộc tự tìm kiếm thông tin bắt đầu. Khi biết những chuyện như Hoàng Sa đã mất vào tay Trung Quốc mà bao năm xem dự báo thời tiết vẫn tưởng là còn của mình, người dân nhận ra có rất nhiều sự thật khủng khiếp vẫn được giấu kín.

Trước đó người Việt không có nhu cầu tìm hiểu và bác bỏ mọi thứ thuộc về hải ngoại. Qua thông tin chính thống, Việt Nam lúc nào cũng giỏi cả, và cái gì cũng nhất. Sự yên ổn giả tạo ru ngủ người Việt, làm cho họ vẫn sống với những ánh hào quang trong quá khứ do mình tự vẽ ra.

Nhưng sự đe dọa của Trung Quốc làm giấc mơ ấy phụt tắt, mọi thứ hết lung linh.

Trước đây, đối với người Việt, có những vị lãnh tụ không bao giờ được phép nói xấu và bất cứ ai động đến những thần tượng đó đều là xuyên tạc, vu khống. Nhưng nay, sự mất niềm tin làm cho họ nhận ra rằng: những thông tin kia có thể là sự thật lắm chứ.

Rồi hàng loạt cuốn sách của những người thân cận với các lãnh tụ ra đời, càng đọc người ta càng thấy những cái kém cỏi, xấu xa, dốt nát; và tất nhiên, càng ghét chế độ bao nhiêu thì người ta càng mê phương Tây bấy nhiêu.

Nhưng chú ý là những cuốn sách kiểu này không phải giờ mới có, chỉ có điều nếu không có bước chuyển niềm tin quan trọng như đã nói ở trên, chúng vẫn chỉ được xếp vào hạng “phản động, nói xấu chế độ” do nghe theo các “thế lực thù địch” mà thôi.

Kết quả

Chính sách xoay trục về châu Á của Hoa Kỳ được xem là để đối phó với hành động của Trung Quốc trong khu vực.

Dần dần, cái nhìn của người dân đối với chế độ đã thay đổi tạo nên một sức ép đáng kể buộc lãnh đạo phải thay đổi theo nếu không muốn mất quyền lực vào một ngày không xa.

Việt Nam đã trở nên khiêm tốn hơn. Trước đây, chúng ta rất khó chịu với vai trò “Sen đầm quốc tế” của Mỹ. Chữ “Sen đầm” vốn được phiên âm từ “Gendarme” trong tiếng Pháp, nôm na là để chỉ cảnh sát. Từ này vốn không có gì xấu, nhưng Việt Nam gán với Mỹ để ám chỉ việc Hoa Kỳ can thiệp khắp nơi trên thế giới.

Nay, thay vì tự coi mình là “Cảnh sát quốc tế” với nhiệm vụ “Canh giữ hòa bình thế giới”, Việt Nam đã tự nguyện từ bỏ vai trò đó và mong muốn Hoa Kỳ phải giữ đúng trách nhiệm “Sen đầm” để giúp mình tránh khỏi sự đe dọa từ đất nước ở bên kia biên giới mà trên danh nghĩa vẫn là anh em đồng chí.
Như vậy, cần phải nhìn lại những tác động của nước láng giềng phương Bắc, nó không chỉ có tiêu cực mà còn có cả mặt tích cực nữa. Không có mối họa Trung Quốc, Việt Nam vẫn mãi ảo tưởng về bản thân và dậm chân tại chỗ.

Dù có thể chuyến đi của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đến Mỹ mới đây chủ yếu là bất đắc dĩ do sức ép của phe cải cách, kết quả của nó còn rất hạn chế và con đường để tiến tới dân chủ vẫn còn mông lung, nhưng có một điều chắc chắn: Trung Quốc càng siết chặt vòng vây bao nhiêu, Việt Nam càng phải cởi mở với Mỹ bấy nhiêu.

Xuân Thành
Gửi tới BBC từ Đà Nẵng

(BBC)

Thursday, July 23, 2015

Vi Đức Hồi - Nhận diện cộng sản

Câu nói: “ theo Mỹ mất đảng, theo Tàu mất nước”, khá lâu đã trở thành ngạn ngữ trong đời sống xã hội Việt Nam. Những động thái của nhà cầm quyền cộng sản Việt nam đối với Trung quốc đã khiến nhiều người bất bình,. Nhiều người khẳng định, theo Trung cộng sẽ đảm bảo cho sự tồn tại của đảng, là mảnh đất duy nhất để đảng nương thân và tuy nhiên để đổi lại Việt nam sẽ phải nhượng bộ trên một số mặt như làm ngơ trước sự lấn chiếm biển đảo, chấp nhận phương hại đến sự toàn vẹn lãnh thổ của đất nước, danh dự của cả dân tộc Việt nam bị tổn thương. Và theo đó việc các giới chức cộng sản Việt Nam thân Tàu tất yếu sẽ bị quy cho là: “ bán nước – cứu đảng”.

pobrane (1)Vượt qua hàng rào hình thức bên ngoài, để đi vào bên trong nhận diện bản chất của giới cầm quyền cộng sản Việt Nam xem họ đang toan tính gì? Trước hết hãy xem xét về một nước Trung Quốc: là người Việt Nam ít nhiều cũng nhận biết lịch sử của một nước Trung Hoa dù là bao la to lớn, song chưa bao giờ trở thành chỗ dựa tin cậy cho nước Việt cùng các  nước láng giềng, vì  bản chất của Trung Quốc luôn là xâm lược, bành trướng. Trong quan hệ với các nước nhỏ, lân cận xuyên suốt là mối quan hệ bất bình đẳng, là quan hệ của một thiên triều với nước chư hầu, vì vậy Trung Quốc không phải là nước được các quốc gia kính trọng. Trên phương diện kinh tế, Trung Quốc chưa phải nước phát triển, nền kinh tế luôn ở thế bất an, chưa mang tính ổn định, vào thời điểm này Trung Quốc đang lâm vào khủng hoảng trầm trọng, xuất khẩu giảm sút do sự suy thoái kinh tế của các nước phương Tây nên hàng hóa Trung Quốc( chủ yếu hàng tiêu dùng) đã giảm sút nghiêm trọng trong việc xâm nhập thị trường châu âu. Người Trung quốc, một trong những dân tộc ky bo trong tiêu dùng, trong khi họ sản xuất ra với khối lượng hàng hóa khổng lồ, dân trong nước chỉ tiêu dùng hết khoảng 35-37% tổng  số hàng hóa sản xuất trong nước, số còn lại bằng mọi cách phải đẩy ra nước ngoài. Hàng lỗi thời, chất lượng kém, hàng tồn kho được tống tháo sang các nước láng giềng mà Việt Nam là thị trường lý tưởng với các mặt hàng “ đại hạ giá”.

Bài học đối với Việt Nam, suốt quá trình từ khi hai nhà nước cộng sản được thiết lập, Việt Nam luôn chịu ảnh hưởng chi phối của Trung Quốc: cuộc cách mạng cải cách ruộng đất; cách mạng tư tưởng  văn hóa mà điển hình là cuộc cải cách “nhân văn giai phẩm”; chính sách mô hình nông trang tập thể mà Việt nam được gọi là hợp tác hóa nông nghiệp; chính sách đối nhân xử thế đối với các tôn giáo…ở Việt Nam được dập khuôn theo mô hình Trung Quốc cho thấy đã làm băng hoại nền kinh tế- văn hóa đạo đức xã hội, mà hậu quả của nó cho đến nay vẫn chưa thể khắc phục. Mỗi người dân Việt Nam đều biết điều đó, cộng sản Việt Nam lại càng biết điều đó.

Trung Quốc, một thể chế độc tài đã thấm vào máu thịt trong giới cộng sản, họ thường cư xử với nhau một cách tàn khốc. Trong suốt thời kỳ cầm quyền của các lãnh tụ điển hình như Mao Trạch Đông; Đặng Tiểu Bình; Giang Trạch Dân và bây giờ nổi lên là Tập Cận Bình, cho thấy không ai dám chắc rằng theo Trung cộng rồi một ngày nào đó sẽ không xảy ra việc thế hệ sau sẽ ra tay hành xử những người tiền nhiệm như Họ Tập thanh trừng trên bốn ngàn đảng viên cao cấp của đảng với chiêu bài chống tham nhũng.

Cùng lúc đó thì những người cộng sản Việt Nam đã sẵn có bàn tay nhuốm máu qua các cuộc thanh trừng theo trào lưu đấu đá nhau ở Trung quốc để đẻ ra cái gọi là: “ chống xét lại; chống phái hữu; chống Đảng..”, song song là sự tham nhũng, vơ vét của dân. Bản chất của cộng sản Bắc Kinh đã làm cho dân Việt Nam căm ghét bởi chính sách nô dịch đối với dân tộc Việt Nam hàng nghìn năm vẫn còn đó; cuộc chiến xâm lược tháng 2/1979  còn nguyên vẹn lòng căm thù của người dân Việt Nam và ngày nay chính sách lấn đất, xâm chiếm biển đảo đã khơi dậy sự căm phẫn được nhân lên. Những gì đang diễn ra ở Trung quốc cho thấy giới cộng sản Việt Nam phải cân nhắc, tính toán cách đảm bảo an toàn cho  khối tài sản của họ có được từ nguồn gốc phi pháp mà ra, theo Trung Quốc, chắc chắn toàn bộ tài sản của họ sẽ không những bị truy  thu mà còn là hiểm họa cho bản thân cùng con cháu, họ hàng nội tộc. Từ những nhận định trên cho thấy giới chóp bu cộng sản Việt Nam sẽ không thể đặt niềm tin, gửi gắm sinh mạng, của cải của mình  vào Trung cộng.

Ở Việt Nam, một lớp đảng viên kỳ cựu của đảng, trong đó có nhiều lãnh tụ của đảng đang hiện hữu trong đời sống xã hộ, lớp người này được giáo dục, rèn luyện trong hai cuộc chiến chống pháp và cuộc chiến tương tàn hai miền Nam-Bắc, sự hận thù và đố kỵ với Mỹ chưa hề nguôi vợi, lòng tin mù quáng vào lý tưởng cộng sản vẫn còn thoi thóp thắp sáng trong lòng. Kiên định mục tiêu chủ nghĩa xã  hội vẫn là hợp lòng với thế hệ đã chung tay tạo dựng thể chế độc tài, chệch hướng hoặc từ bỏ sẽ tổn thương đến lực lượng cố hữu này. Ngay bây giờ đụng đến lực lượng này là cả một vấn đề lớn, thuận theo họ sẽ vẫn lợi thế ít nhất là trong trước mắt. Vì vậy Hơn lúc nào hết nhà đương cục Hà Nội thực hiện chính sách đu dây, trong quan hệ  với Mỹ và Trung cộng, theo hướng nghiêng về phía Tàu cộng, một mặt để khẳng định tính kiên định đường lối xã hội chủ nghĩa để xoa dịu lực lượng cố hữu trong nước, mặt khác hy vọng  Trung Quốc sẽ có những nhượng bộ, giảm được áp lực về vấn đề Biển Đông. Mặt khác ở các điểm nóng: Tây Nam bộ; Tây Bắc của Việt Nam sẽ dịu đi bởi sự ảnh hưởng của Trung Quốc đến vùng miền này là rất nhạy cảm. Vì vậy việc thân Tàu chỉ là biện pháp tình thế.

Hiển nhiên Việt Nam hợp tác với Mỹ, tạo ra mối liên mình với các nước khu vực cùng có lợi ích trên biển đông, sẽ ngăn chặn được sự bành trướng của Trung Quốc. Hòa nhập với các nước dân chủ, đảng cộng sản Việt Nam sẽ vẫn giữ được danh dự của mình, nếu có mất thì chỉ mất vai trò lãnh đạo, thể chế độc tôn, chính đảng muôn thủa cầm quyền. Đảng cộng sản Việt Nam cùng các đảng chính trị khác sẽ trở thành đảng đối lập khi chuyển đổi thể chế chính trị. Như vậy khẳng định rằng đảng sẽ không mất đi mà chỉ chuyển trạng thái từ một đảng cầm quyền không cần cạnh tranh trở thành đảng phải cạnh tranh để được cầm quyền. Trong môi trường của đất nước dân chủ, các đảng phái phải chịu sự phán xét của người dân nên sự hận thù, đố kỵ (nếu có) sẽ khó tồn tại, chắc chắn độ an toàn về tính mạng, về danh dự, cả về khối tài sản hiện có của những quan chức cộng sản sẽ cao hơn. Những dự định, toan tính của cộng sản không khó gì để nhận ra, hãy xem những động thái của họ: Một mặt họ nguyền rủa Mỹ, nhưng họ lại gửi con cháu của họ sang mỹ học tập, nghiên cứu, và làm việc; họ mua sắm tài sản ở đất Mỹ và các nước tư bản; họ gửi tiền vào ngân hàng Thụy Sỹ, các ngân hàng ở Mỹ, họ chuẩn bị hậu sự  ở các nước phương tây và Mỹ. Tuyệt nhiên không có quan chức nào trong giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam đặt niềm tin vào Trung Quốc cho hậu duệ của mình. Có tìm kiếm cũng chẳng bới đâu ra con cháu của các lãnh tụ cộng sản Việt Nam sang Trung Quốc học tập, lại càng không có việc mua sắm tài sản , hoặc gửi tiền vào đất nước Trung Hoa. Chỉ cần có biến cố chính trị, họ đã cao chạy xa bay sang Mỹ, các nước phương Tây, để lại đống đổ nát ngổn ngang cho người dân gánh   hậu họa.

Trong tình thế bắt buộc phải lựa chọn, thì chắc chắn lãnh đạo cộng sản Việt Nam sẽ không chọn Tàu cộng  vì  lo sợ trở thành nạn nhân như Chu Vĩnh Khang. Việc theo Tàu hiện nay chỉ là những động tác muốn tạo ra môi trường ổn định trước mắt để kéo dài thêm thời gian trị vì, nó là sách lược của một kẻ lưu manh nhằm hòa hoãn, cầm cự, phục vụ cho  những mục tiêu trước mắt của một nhóm người có lợi ích chung. Tiếc thay cho tầng lớp cộng sản còn vẫn chưa tỉnh ngộ.

© Vi Đức Hồi
© Đàn Chim Việt

Người Buôn Gió - Giở mặt vì tiền.

Ngân hàng thế giới World Bank vừa công bố con số bất ngờ của nợ công Việt Nam: 110 tỉ USD, tức tương đương với 2,35 triệu tỷ đồng, vượt xa số liệu 1,5 triệu tỷ đồng mà Bộ Tài chính từng đưa ra đầu năm 2014. Nếu tính vui, chia số nợ này trên đầu của 90,7 triệu dân của Việt Nam, thì mỗi công dân đang gánh khoảng trên 1.200 USD nợ công, tương đương hơn nửa năm thu nhập trung bình đầu người. 

Con số nợ cộng trên bao gồm nợ của Chính phủ, nợ được Chính phủ bảo lãnh và nợ của chính quyền địa phương. Nếu xét về tỷ lệ tương đối so với GDP (186,2 tỷ USD), thì nợ công theo tính toán của ngân hàng thế giới WB đã tăng từ 54,5% GDP 2013 lên mức 59,6% năm 2014. Mặc dù Bộ tài chính đã có phản hồi xoa dịu quần chúng rằng mức nợ công vẫn nằm trong phạm vi an toàn dưới 65%, song chi phí trả nợ gia tăng và thâm hụt chi tiêu ngân sách đang làm tình hình tài khóa rơi vào thế bị động và mất cân đối nghiêm trọng. 

Nợ công của Việt Nam có thể vẫn ở mức cho phép, song khả năng sử dụng đồng vốn vay vào phát triển kinh tế có sinh lời hay không, và thời gian sinh lời là bao lâu mới là điều đáng nói.  Đáng sợ nhất là với sự quản lý chồng chéo trong cách chỉ đạo kinh tế vì bộ máy cồng kềnh giữa Đảng và chính phủ. Ví dụ như chính phủ có bộ kế hoạch đầu tư thì bên Đảng cũng có ban kinh tế trung ương. Chưa kể đến trình độ yếu kém của nhân sự và sự đấu đá hại nhau, tham nhũng, quan liêu....

Nhiều tập đoàn nhà nước đã làm bay hơi số tiền vay về không thể nào lấy lại như Vinashin, những công trình bất ngờ đòi phải tăng tiền đầu tư gấp 70% so với dự toán ban đầu như đường sắt trên cao tại Hà Nội , hoặc la liệt trên khắp đất nước những công trình đang xây bỏ dở, không biết bao giờ mới hoàn thành.

Tất cả những điều này nói lên sự đe doạ khả năng trả nợ trong tương lai. 

Việt Nam đang phát hành trái phiếu chính phủ 1 tỷ usd. Số tiền bán trái phiếu này chắc để nhằm mục đích đáo nợ hoặc trả lãi những khoản gấp gáp. Nếu ở lần trái phiếu phát hành trước lãi suất là 4,8 % một năm, thì lần sau đã lên tới 6,75% , lần kế đây đã đến mức 7,9 % một năm. 

Vay lãi cao lần sau để đập trả chỗ vay lần trước cho thấy Việt Nam đang lâm vào thảm cảnh.

 Trong tương lai tới đây các nguồn thu của chính phủ Việt Nam sẽ càng hạn chế bởi lộ trình giảm thuế cho các doanh nghiệp và giảm thuế nhập khẩu theo các thoả thuận quốc tế. Các nguồn tài nguyên cạn kiện, cùng với bội chi ngân sách. Hàng trăm doanh nghiệp nhà nước đã được xoá nợ thuế trước kia, nhưng mới đây con số của bộ tài chính nêu rõ đến 600 doanh nghiệp nhà nước nợ thuế, đứng đầu là tổng công ty Sông Đà Thăng Long nợ 375 tỷ đồng.

 Đẩy nhanh cổ phần hoá có nghĩa là bán tài sản, quyền kiểm soát tài sản doanh nghiệp nhà nước cho tư nhân và nhà đầu tư nước ngoài thu tiền về để trả nợ vay nước ngoài và nuôi bộ máy hành chính công .  Đó là cách sau cùng để có tiền khi đã bán sạch tài nguyên, cho thuê sạch hết đất đai, xuất khẩu lao động. Nhưng việc bán cổ phần cũng không hề dễ dàng, những người mua họ cần một chính sách kinh tế bền vững , một nền chính trị có tư cách đảm bảo cho đồng vốn họ đầu tư. Việc như vậy không dễ gì làm ngay được trong một vài năm bởi quan điểm chính trị của ĐCSVN.

 Trung Quốc không nằm trong những nước cho Việt Nam vay ODA. Trung Quốc cũng không nằm trong tốp 10 những nước đầu tư trưc tiếp vào Việt Nam ( FDI ). Tổng số tiền TQ đầu tư trực tiếpvào Việt Nam trong 20 năm qua chỉ chiếm 4 % so với 92 nước đầu tư vào Việt Nam. Năm 2010 chỉ có 364 triệu usd, chiếm 1 % tổng số FDI ở Việt Nam.

 Nhưng bằng cách cho vay tín dụng xuất khẩu, hoặc mô hình cho vay nhưng đòi kiểm soát dự án, đòi hỏi lựa chọn nhà thầu thi công Trung Quốc, thậm chí còn sửa thiết kế để phù hợp với trình độ và thiết bị nhà thầu Trung Quốc. Tệ đến mức những thiết bị này bàn giao mà chất lượng sản phẩm không hề theo quy chuẩn quốc tế nào, có khi chỉ ngẫu hứng in tại nơi bàn giao, nhưng áp lực của TQ khiến việc nghiệm thu được trôi chảy. 

Việt Nam thành một nơi để Trung Quốc đổ đi những thiết bị lạc hậu và giải quyết công việc cho người lao động Trung Quốc. Đặc biệt là những dự án huỷ hoại môi trường như nhiệt điện, thuỷ điện, khai thác quặng được Trung Quốc tập trung chú trọng tiếp cập các chủ dự án đia phương đề nghị cho vay và kiểm soát dự án rất nhiều.

Không trông đợi vào người bạn tốt 14 chữ vàng, mặc dù người bạn ấy muốn quan hệ tốt đẹp, muốn thể chế cộng sản Việt Nam đứng vững, nhưng lại không muốn chi tiền một cách đường hoàng, đẹp đẽ để tạo cho Việt Nam có nền kinh tế mạnh. 

Có thể vì nhiều nguyên nhân, nền kinh tế TQ gặp khó khăn và TQ không muốn Việt Nam phát triển mạnh.

Không có tiền thì không giữ được chế độ, hết tiền, nợ be bét, trước mắt cần tiền sống, sau này cần tiền trả nợ. Chẳng còn lối thoát nào khác, chế độ cộng sản Việt Nam tính đường quay sang chơi với Hoa Kỳ để mong hỗ trợ tài chính và được tham gia hiệp định TPP tiếp sức cho nền kinh tế què quặt bởi những tập đoàn doanh nghiệp nhà nước gây ra.

Chẳng phải sự quay ngoắt với TQ là do nhận thức tiến bộ nào thúc đẩy đảng CSVN. Việc giở mặt quay ngoắt sang chơi với Hoa Kỳ, tất cả là do thiếu tiền mà thôi. Việt Nam không cần đến TQ nữa, khi mà Hoa Kỳ và phương Tây đưa ra điều kiện nhẹ nhàng là thay đổi nhân quyền, kinh tế thị trường mà khỏi phải xoá bỏ vai trò lãnh đạo của ĐCSVN. Trước những yêu cầu như thế, với thói gian manh, láu cá, CSVN tin rằng họ có thể trì hoãn hoặc tạo những thứ giả tạo để đối phó qua ngày.

Hy vọng với ngạn ngữ Việt Nam có câu '' gần mực thì đen, gần đèn thì rạng ''.  Hợp tác với Hoa Kỳ về lâu dài sẽ thúc đẩy Việt Nam có sự thay đổi, tiến bộ thực sự từ nhân thức.

Người Buôn Gió

(Blog Người Buôn Gió)

Wednesday, July 22, 2015

Ngả mũ với ông Phùng Quang Thanh


Trong cuốn Đèn Cù, nhà văn Trần Đĩnh kể lần đầu từ Hà Nội vào Sài Gòn ông chứng kiến một cảnh khiến ông suy nghĩ: Một đám tang đi qua, một thanh niên đứng bên đường dừng chân lại, bỏ mũ, cúi đầu. Lâu lắm Trần Đĩnh mới được thấy cảnh đó, dấu hiệu của một xã hội biết giáo dục trẻ em.

Trước năm 1954 trẻ em ở Hà Nội vẫn được dậy cử chỉ đó: Dừng chân, ngả mũ, để tỏ lòng kính trọng thi hài người đã chết. Vì vậy, khi viết về chuyện Tướng Phùng Quang Thanh đã chết hay chưa chết, đang gây dư luận sôi nổi, tôi xin theo lời các thầy giáo, huynh trưởng dạy mình từ thuở bé. Xin bỏ mũ trước. Nếu ông đã qua đời tôi cũng không thất lễ.

Trước khi nghe tin ông Phùng Quang Thanh tạ thế, nhà báo Phạm Chí Dũng đã nhận xét trên Người Việt rằng những tin tức trong vụ ông đi chữa bệnh quá nhiều mâu thuẫn. Báo chí nhà nước Việt Nam đăng hình Tướng Phùng Quang Thanh chụp với bộ trưởng Quốc Phòng Pháp, nhưng không loan tin tướng Thanh nói chuyện gì, ông làm gì ở Pháp. Phạm Chí Dũng nhận xét trong cả tháng qua, “Trên báo Nhân Dân và đặc biệt Quân Đội Nhân Dân là cơ quan ngôn luận của Bộ Quốc Phòng Việt Nam, người ta không thể tìm ra dấu vết hiện diện của viên tướng bốn sao.” Và, “Cùng với sự thay đổi đồng loạt hai cấp tướng tư lệnh và chính ủy của Bộ Tư Lệnh Quân Khu Thủ Đô vào đầu Tháng Bảy, 2015, tức chỉ ít ngày sau khi tướng Phùng Quang Thanh - người chịu trách nhiệm chỉ đạo trực tiếp khối đơn vị vài chục ngàn quân này - bị MIA.” MIA nói về các quân nhân mất tích, không tìm thấy xác.

Ngày Chúa Nhật, 19 Tháng Bảy, hãng thông tấn Đức Deutsche Presse-Agentur (DPA) loan tin ông Thanh đã qua đời tại bệnh viện Georges Pompidou vào tối hôm đó; họ dựa vào một nguồn tin của một nhân viên Bộ Quốc Phòng. Ngày hôm sau, Trung Tướng Võ Văn Tuấn, phó Tổng Tham Mưu Trưởng nói với các báo trong nước rằng tin này sai. Tướng Võ Văn Tuấn xác định, “...tôi gọi điện thoại cho đại tướng Phùng Quang Thanh vào chiều 19 tháng 7. Đại tướng nói chuyện nghe giọng rất thoải mái...” Hôm sau, hãng DPA làm tin mới, cho biết chính quyền Việt Nam đã cải chính rằng Tướng Phùng Quang Thanh còn sống. Nhưng hãng thông tấn này không viết một lời nào phủ nhận tin đã viết hôm trước. Bản DPA tin mới còn nói thêm rằng họ nhận được tin ông qua đời “từ bệnh viện,” để người đọc thấy chắc chắn hơn.

Tướng Võ Văn Tuấn dùng các báo nhà nước để cải chính bản tin của DPA. Nhưng tại sao không cải chính một cách mạnh mẽ, rõ ràng hơn? Tin ông bộ trưởng Quốc Phòng một nước còn sống hay đã chết là một tin khá quan trọng. Nếu sai, đáng lẽ chính Bộ Quốc Phòng phải cải chính, trong một cuộc họp báo; ít nhất cũng làm một bản thông cáo chính thức. Báo trong nước chỉ thuật lời Tướng Võ Văn Tuấn mà không kèm theo một bài phỏng vấn đầy đủ để được nghe ông trả lời rất nhiều thắc mắc trong dư luận cả tháng nay. Đúng như nhà báo Phạm Chí Dũng kết luận, đây là một “Thất bại của hệ thống tuyên giáo đảng.” Cả Đảng Cộng Sản bị mất mặt vì lúng túng ném ra những thông tin chậm trễ, mơ hồ, trái nghịch, chỉ trong câu chuyện một người “mất tích” không biết chết hay sống.

Nhưng “hệ thống tuyên giáo đảng” bị tội oan. Cảnh “tang gia bối rối” diễn ra do nhiều nguyên nhân phức tạp, ngoài khả năng của các ông bà tuyên giáo. Người sống bên ngoài cũng thấy trong vụ này tất cả Đảng Cộng Sản đang lúng túng, có thể nói cả nhóm lãnh đạo đang “kẹt cứng.” Chắc họ không biết phải “xử lý tình huống” cách nào, cho nên đành lộ cảnh tang gia bối rối, mất mặt cũng đành chịu.

Guồng máy tuyên truyền của đảng phơi bày tình trạng lúng túng này. Mạng Infonet và báo Một Thế Giới cho biết Tướng Võ Văn Tuấn đã “khẳng định” rằng hãng tin DPA đã “xin đính chính.” DPA không hề đính chính; cho nên, hoặc ông Võ Văn Tuấn nói dối, hoặc có người ra lệnh các báo trên nói dối. Thông tấn xã của nhà nước còn trâng tráo hơn, viết một điều hoàn toàn sai sự thật, “DPA đã cải chính về sức khỏe Bộ Trưởng Phùng Quang Thanh.”

Các thủ đoạn che đậy, gian dối, “cả vú lấp miệng em” trên đây đã tập huấn lâu đời. Thói quen nói láo đã thấm vào xương tủy Đảng Cộng Sản từ thời còn làm báo in thạch bản ở trong hang. Nhưng đem dùng thủ đoạn đó trong thời đại Internet, năm 2015, chỉ khiến người ta khinh. Bởi vì nếu Đảng Cộng Sản muốn chứng tỏ ông Phùng Quang Thanh còn sống thì họ chỉ cần trưng ra một tấm hình ông đang cầm trên tay tờ báo Le Monde xuất bản ngày 19 hay 20 Tháng Bảy - dù ông đủ sức khỏe đọc được báo hay không! Giản dị hơn nữa, là nhờ vợ con ông lên tiếng cải chính với hãng DPA - mà theo tin của nhà nước thì gia đình ông đã qua Paris săn sóc ông từ tháng trước. Tại sao cả gia đình không ai nói một câu nào khi cả nước bàn tán không biết chồng, cha của họ đã chết hay chưa? Họ đâu phải người rưng nước lã?

Không ai trong Đảng Cộng Sản cải chính theo cách giản dị này. Lý do vì nó nằm ngoài khả năng cả đám người cầm quyền. Họ không thể làm gì được. Hoặc vì ông Thanh đã qua đời rồi. Hoặc vì gia đình ông không cộng tác. Hoặc cả hai.

Nhưng nếu Tướng Phùng Quang Thanh thật đã mãn phần thì tại sao guồng máy Đảng Cộng Sản lại phải lúng túng che đậy, để người dân coi càng khinh, càng ghét như vậy?

Người ngoài không biết đủ các tin tức trong đảng của họ với nhau, cho nên chúng ta chỉ có thể suy diễn, dựa trên các sự kiện được tiết lộ.

Một điều ai cũng biết là trong cuộc tranh giành quyền lực chuẩn bị đại hội đảng sang năm, họ đang đấu đá nhau tận mạng. Riêng ông Phùng Quang Thanh và người con, một đại tá chủ tịch nhiều công ty, đã bị lôi lên mạng phơi bày đủ các trò lạm quyền, tham nhũng làm giàu. Ông Thanh cũng bị gắn cho nhãn hiệu một người “thân Trung Quốc.”

Ở Việt Nam, muốn chửi ai thì cứ bảo người đó theo đuôi Trung Cộng. Nhưng chúng ta biết rằng chẳng ai trong Đảng Cộng Sản dám cưỡng lại Trung Cộng. Toàn thể Đảng Cộng Sản Việt Nam đã bị Trung Cộng thao túng từ Hội Nghị Thành Đô 1992 đến giờ; không ai có thể ngoi lên ghế lãnh đạo nếu cưỡng lại. Nước Việt Nam bị Trung Cộng lấn áp đủ mặt: kinh tế, quốc phòng, chính trị, ngoại giao. Nguyễn Tấn Dũng mới lên chức thủ tướng đã dâng cho Trung Cộng món quà Bô Xít. Trương Tấn Sang qua Tàu ký thỏa ước hợp tác đủ trăm ngành không thiếu thứ gì. Từ khi Nguyễn Tấn Dũng làm thủ tướng thì hầu hết các món thầu lớn đều lọt vào tay các công ty Trung Cộng, đường sá, phi trường, hầm mỏ tới điện lực. Nguyễn Phú Trọng, Phùng Quang Thanh chưa ai lập được những công trạng đáng khen thưởng như vậy.

Tất cả Đảng Cộng Sản Việt Nam “thân Trung Quốc,” không anh nào thoát được, nếu muốn sống. Họ tranh giành nhau các chức quyền trong đảng; nhưng không thể bước ra ngoài vòng giới hạn Bắc Kinh vẽ ra. Nằm trong cái giọ đó, các con cua tha hồ chen chân đạp lên nhau. Lâu lâu có anh được phép nói những lời bất kính với thiên triều cho dân chúng xì hơi. Không sao, miễn khi làm việc anh cứ làm theo ý các cố vấn. Lâu lâu có anh lại nói một lời nịnh bợ, vì cả Bộ Chính Trị đang lo bị thiên triều “hiểu lầm.” Trò phân biệt hai phe, “thân Trung Quốc” và “chống Trung Quốc” là một ảo tưởng bày ra để ru ngủ dân chúng. Nhiều người cũng thích được ru ngủ, vì nghe sướng tai hơn sự thật. Họ có thể tự an ủi rằng trên đầu mình không phải chỉ toàn những thằng bán nước ngồi.

Vì vậy, các vụ đánh Phùng Quang Thanh trên mạng gần đây hoàn toàn do tranh giành quyền lực ở bên trong đảng với nhau. Nếu ông Thanh qua đời vì bệnh nan y thì cuộc giành giựt này vẫn tiếp tục, chắc còn gay go hơn. Bởi vì một người chết đi để lại nhiều thứ mà những người còn sống sẽ được dịp chia nhau. Nhiều đám tang từng bị trì hoãn, chỉ vì họ không biết chia chác di sản ra sao. Xác Tề Hoàn Công để thối trong cung, vì ba ngàn năm trước bên Tàu chưa có phòng lạnh.

Trong số di sản ông Thanh để lại, nếu ông qua đời, có các chức vụ ông đã giữ và tài sản ông nắm trong tay. Những người còn sống chưa “nhất trí” được với nhau sẽ chia chác ra sao. Tướng Phùng Quang Thanh rất nhiều quyền, Bộ Chính Trị, quân ủy, chính phủ; ông còn được coi là người giàu nhất nước Việt Nam, chỉ thua Nguyễn Tấn Dũng. Ông ký giấy mua các thứ vũ khí, máy bay, chiến hạm, tầu ngầm, vân vân. Công nghệ quốc phòng Nga nổi tiếng là bao giờ cũng hậu tạ các khách hàng. Ông giành toàn quyền sử dụng đất đai của quân đội hay được quân đội trưng dụng, rộng bát ngát khắp nước và nằm trên nhiều địa điểm kinh tế “chiến lược.” Nhiều khu đã được thương mại hóa hay biến thành cư xá sang trọng, con trai ông thường trúng thầu. Những tài sản này trị giá nhiều tỷ Mỹ kim, còn tiếp tục sinh lợi hàng thế kỷ nữa, chưa biết ai sẽ hưởng.

Trong các xã hội bình thường có luật pháp thì gia đình ông Phùng Quang Thanh sẽ được hưởng gia tài của ông. Nhưng xã hội Việt Nam không bình thường, từ cách tạo dựng tài sản, thủ đắc cho tới sử dụng tài sản. Đây có thể là một lý do khiến gia đình ông, nhất là những người đang ở Paris bên cạnh ông, trong mấy ngày qua không cộng tác với bộ máy tuyên truyền của đảng Cộng sản. Họ chưa biết Đảng Cộng Sản sẽ chia cho họ thế nào khi ông Phùng Quang Thanh ra đi, hay đã qua đời rồi. Đảng Cộng Sản cũng chưa trả lời dứt khoát được, vì ngay việc phân chia giữa họ với nhau cũng chưa ngã ngũ. Việc chia nhau di sản quyền và tiền ông Phùng Quang Thanh để lại cũng liên quan đến tất cả những cuộc mặc cả khác, trước khi đảng họp đại hội năm tới. Dù sao, khi nào được tin ông Phùng Quang Thanh qua đời chúng tôi sẽ ngả mũ lần nữa, cầu nguyện và mừng ông thoát được cõi ta bà đại hội này.

Ngô Nhân Dụng

(Vietcatholic)

Monday, July 20, 2015

Lãng - Sự ra đi của một "Tâm Tư"???

Sáng nay anh Lãng lét mắt đọc trang tin tiếng anh của DPA, trang tin chính thức của Cộng Hòa Liên Bang Đức, thì thấy một tin rất giật mình:

link:

Vietnam defence minister dies in France after cancer treatment (Bộ trưởng QP Việt Nam chết ở Pháp sau điều trị ung thư phổi)

Tin tức này ngay lập tức gây một cơn bão truyền thông ở Việt Nam. Vì tính chất nghiêm trọng của nó, khác với lối làm việc chậm chạp thường ngày, nhiều quan chức Việt Nam nhanh chóng cải chính. Theo lời Trung Tướng Võ Văn Tuấn, Phó Tổng tham mưu trưởng, tin tức này hoàn toàn không chính xác, bản thân DPA đã liên lạc với ông và sẽ cải chính.

Đến 16h ngày 20/07/2015 giờ Hà Nội, trang tin DPA, điều chỉnh thông tin như sau:

link: http://www.dpa-international.com/news/asia/vietnam-defence-minister-dies-in-france-after-cancer-treatment-a-46003499.html

Vietnam denies report of defence minister's death

Vietnam denies report of defence minister's death - © How Hwee Young, EPA

Vietnam denies report of defence minister's death - © Luong Thai Linh, EPA

[All images]

Bangkok (dpa) - The Vietnamese government Monday denied a report that the defence minister died in a Paris hospital at the weekend.

General Phung Quang Thanh's health was "stable" after surgery in the Georges Pompidou European Hospital in Paris, said Lieutenant General Vo Van Tuan, deputy chief of the General Staff of the Vietnam People's Army.

"I talked to him yesterday," he told dpa. "He will return to Vietnam at the end of this month."

An earlier dpa report said the general died Sunday after receiving treatment at the hospital, citing a source at the hospital.

In early July, Pham Gia Khai, a member of the Board for Protection and Care of the Health of Central-Level Officials, confirmed that Thanh was recovering from surgery for a lung tumour in France.

Thanh has been considered a likely candidate to be made president at the country's next party congress.

Như vậy sau khi đưa thông tin Bộ trưởng Phùng Quang Thanh qua đời vào ngày chủ nhật 19/07/2015 tại một bệnh viện của Pháp, sau một thời gian điều trị căn bệnh ung thư phổi ở đây, DPA đã cải chính thông tin theo đó chính phủ Việt Nam phản bác thông tin rằng Bộ trưởng QP đã chết tại một bệnh viện Pháp vào cuối tuần. Từ một tin tức mang tính khẳng định, trở thành một sự kiện có tính nghi vấn. Đây là sai sót đáng tiếc của hãng truyền thông danh tiếng hàng đầu nước Đức.

Điểm lại các sự kiện liên quan, thì hoạt động gần nhất của Đại tướng Phùng Quang Thanh là cuộc gặp với Bộ trưởng quốc phòng Pháp vào ngày 19/06/2015. Khi đó, trông ông còn rất khỏe mạnh:



Ngày 02/07/2015, nhiều tờ báo trong nước loan tin, ngày 30/06/2015, ông Phùng Quang Thanh đã được phẫu thuật khối u tại một bệnh viện của Pháp, dẫn nguồn từ Ban bảo vệ sức khỏe Trung Ương. Đây là tin tức chính thống duy nhất về ông Phùng Quang Thanh sau nhiều đồn đoán xôn xao trên các trang web phi chính thống. Cũng theo các nguồn tin này, khối u của ông Thanh không phải ung thư, và kết quả sau phẫu thuật là rất khả quan.

Sau 20 ngày, thông tấn xã Đức đăng tin ông Thanh qua đời (và cải chính dưới dạng để ngỏ)

Chuỗi các sự kiện diễn ra rất gần nhau, khiến người ta không thể không liên tưởng đến những yếu tố bất thường.

Ngày 19/06/2015, ông Thanh gặp mặt chính thức Bộ trưởng quốc phòng Pháp tại Paris. 11 ngày sau đó, tức ngày 30/06/2015, ông được thông báo đã phẫu thuật khối u phổi tại một bệnh viện Pháp. Là một nhân vật trọng yếu trong Bộ chính trị Việt Nam, việc ông Thanh qua Pháp trị bệnh chắc chắn phải là kết quả của một quá trình thu xếp lâu dài, chứ không thể là một quyết định đột ngột. Việc ông có chuyến công du chính thức gặp người đồng cấp tại Paris, với một dáng vẻ rất khỏe mạnh, rồi nhập viện phẫu thuật 11 ngày sau đó, khiến có nhiều đồn đoán đáng ngờ.

Điểm lại con đường hoạn lộ của Đại Tướng Phùng Quang Thanh, có thể nói cuộc đời binh nghiệp của ông dường như được xếp sẵn để leo lên vị trí cao nhất. Thành tích chói sáng trong cuộc đời ông, là việc được phong anh hùng lực lượng vũ trang vào năm 1971 sau nhiều thành tích trong chiến đấu. Ông tiếp tục phục vụ trong quân đội, được cử đi đào tạo nhiều khóa nâng cao, và liên tục được phong hàm trong suốt quá trình tại ngũ. Năm 2006, ông được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng. Năm 2007, ông leo lên đến đỉnh cao nhất của hệ thống phong hàm Việt Nam với hàm Đại tướng. Kể từ đó đến nay, ông Thanh đã giữ vị trí Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng được hơn 9 năm. Là một nhân vật trọng yếu nắm trong tay Bộ Quốc Phòng, ông có chân trong cơ quan quyền lực nhất của Việt Nam: Ủy viên Bộ Chính Trị. Có nhiều đồn đoán, sự nghiệp của ông sẽ còn lên cao nữa trong đại hội 2016 vào năm sau, nhiều khả năng ông sẽ nắm cương vị Chủ tịch nước, với quyền Tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang nếu xảy ra chiến tranh.

Một sự nghiệp bằng phẳng và chói sáng, nếu nó không có một vết nhơ. Theo nhiều thông tin phi chính thống được loan tải trên mạng, thì con trai của ông Thanh là Phùng Quang Hải, một quân nhân chen ngang, gia nhập quân đội chỉ vài năm và được phong quân hàm đại tá, nắm trong tay một Tổng công ty lớn của quân đội với vô số dự án đặc quyền. Ông Phùng Quang Hải được cho là sở hữu khối tài sản lên tới nhiều trăm tỷ. Không có tin phản bác chính thức nào được đưa ra, nhưng độ xác thực của các thông tin trên mạng khiến hầu hết người dân đều tin chúng là thật, khi nguồn tin cung cấp chụp rõ từng ngôi nhà, từng sổ đỏ và từng hợp đồng mua bán sở hữu nhà đứng tên ông Phùng Quang Hải.

Tuy nhiên vết đen lớn nhất trong sự nghiệp chói lọi của Đại Tướng Phùng Quang Thanh, lại là từ những câu phát ngôn của ông với tư cách là người đứng đầu các lực lượng vũ trang Việt Nam về Trung Quốc. Năm 2014, tại Shangrila, ông dùng những từ miêu tả quan hệ mâu thuẫn gia đình để mô tả mâu thuẫn Việt Nam - Trung Hoa. Tại hội nghị này, Trung Quốc gánh chịu những lời chỉ trích quyết liệt về các hành động xâm lấn lãnh thổ từ các nước tham dự hội nghị, trong đó Việt Nam là nước chịu ảnh hưởng lớn nhất và trực tiếp nhất. Đặc biệt khi trước đó chỉ ít tuần, Trung Quốc đưa giàn khoan 981 vào hoạt động sâu trong vùng lãnh hải và vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam, dẫn đến cuộc đối đầu kéo dài hơn 71 ngày của lực lượng cảnh sát biển Việt Nam với các lực lượng hải quân Trung Quốc. Lời tuyên bố của ông Thanh có lẽ không có vấn đề gì lắm nếu ông ta là Bộ Trưởng Bộ Ngoại Giao, vốn là một nơi nghệ thuật ngôn từ được áp dụng nhiều hơn trong các quan hệ quốc tế. Là Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng, ông Thanh được chờ đợi sẽ gửi những thông điệp mang tính dứt khoát, rõ ràng về quan điểm của Việt nam đối với các quyền lợi quốc gia. Ông ta đã không làm điều đó.

Ngày 29/12/2014, tại hội nghị chính phủ về việc triển khai nghị quyết Quốc hội về các nhiệm vụ kinh tế xã hội năm 2015, Đại tướng Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng Phùng Quang Thanh khiến dư luận gần như bật ngửa với lời phát biểu: "Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc". Lời phát ngôn của người đứng đầu lực lượng vũ trang khiến nhiều người Việt Nam thấy rất "tâm tư", nhưng không giống với sự "tâm tư" của ông Phùng Quang Thanh. Hầu hết người Việt nam đều biết những gì đã diễn ra trong hệ thống tuyên truyền trong 30 năm qua. Cuộc chiến năm 1979 hầu như không được nhắc đến trên các phương tiện truyền thông kể từ năm 1990 cho đến mãi tận gần đây. Trước năm 2007, thậm chí việc tàu đánh cá Việt Nam liên tục bị cướp bóc và tông chìm bởi tàu Trung Quốc vẫn chỉ được nhắc đến với mật danh đã thành kinh điển: Tàu lạ". Có thể nói hệ thống tuyên truyền Việt Nam đã cố hết sức để làm người Việt Nam không ghét Trung Quốc, kể cả với việc bưng bít thông tin và ém nhẹm các nguy cơ về an ninh quốc gia. Tuy nhiên sự phổ biến của Internet và đặc biệt là dã tâm không ngừng nghỉ của Trung Quốc đã làm nỗ lực ấy của cả hệ thống tuyên truyền Việt Nam đổ sông đổ biển. Các hình ảnh ngư dân Việt nam bị cướp bóc được lan truyền khắp hệ thống mạng, đặc biệt là đoạn Clip quay cảnh tàu chấp pháp Trung Quốc rượt đuổi và đè bẹp tàu cá Việt Nam được đăng tải trên mạng khiến dư luận bàng hoàng về những gì đang diễn ra ở Biển Đông. Sự việc lên đến cao trào khi Trung Quốc đưa giàn khoan khổng lồ vào lãnh hải Việt nam ngang nhiên khoan thăm dò. Trong cùng thời gian, Trung Quốc bồi lấp 7 đảo nhân tạo với kích cỡ khổng lồ tại khu vực Trường Sa. Là Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng, với hệ thống tin tình báo quốc phòng trong tay, ông Thanh biết những điều đó trước bất cứ ai. Nhưng riêng ông vẫn thấy "tâm tư và lo lắng" không hiểu tại sao người Việt Nam cứ ghét Trung Quốc. Trong bối cảnh quyền lợi quốc gia đang bị đe dọa sống còn, sự "tâm tư" ấy của Bộ Trường Bộ Quốc Phòng khiến nhiều người Việt Nam "tâm tư", nhưng theo một cách hoàn toàn khác.

Việc ông Nguyễn Phú Trọng có chuyến thăm và hội đàm chính thức với Tổng thống Obama ngày 08/07/2015 gây một cơn bão truyền thông cả trong và ngoài nước. Ảnh hưởng của nó lớn đến nỗi có một tờ báo Trung Quốc đăng tin về sự thất thế của "phe thân Trung Quốc" trong hệ thống chính trị Việt Nam. Cũng theo tờ báo Trung Quốc này, thì phe thân Trung Quốc ấy có tên đích danh của ông Phùng Quang Thanh. Dù sao thì đây là một tờ báo thuộc nước lạ. Chúng ta không nên tin theo những lập luận được đài địch nêu ra :) Anh Lãng không bình luận về sự thật của nội dung này. Anh rất "tâm tư".

Cũng trong thời gian ngắn ngủi vài tuần ông Thanh trị bệnh, một loạt vị trí trọng yếu của Bộ Quốc Phòng có sự thay đổi, trong đó có vị trí Tư lệnh và Chính ủy Quân khu thủ đô, đồng loạt được thay thế trong cùng thời điểm. Đây là những vị trí rất trọng yếu, nắm quyền bảo đảm an ninh cho hệ thống chính trị Việt Nam, nói cách khác là ngoài nghĩa vụ chống ngoại xâm, thì đây là lực lượng chống đảo chính trọng yếu khi trấn giữ sự an toàn cho trung tâm đầu não chính trị của Việt nam. Những sự thay đổi đột ngột này, đặc biệt khi gắn với sự biến mất của ông Thanh, càng khiến có nhiều đồn đoán.

Theo thông tin mới nhất, ông Thanh mới chỉ ra đi hụt. Một việc đáng mừng cho ông và gia quyến. Tuy nhiên sự chết đi sống lại của ông trên truyền thông cho thấy khiếm khuyết cơ bản của hệ thống truyền thông chính thống nằm dưới sự quản lý của nhà nước ở Việt Nam, khi các tin tức nhạy cảm luôn nằm trong vùng mờ và khiến những tin đồn có đất sống mãnh liệt. Điều đó khiến đa số người dân ngày càng có xu hướng tìm kiếm thông tin từ báo chí nước ngoài và các trang mạng thay vì nguồn tin báo chí trong nước.

Trong 9 năm làm ông Thanh làm Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng, Việt Nam vẫn cần mẫn và chịu khó mua sắm vũ khí hàng năm. Tất nhiên cần phải hiểu rằng, chính sách quốc phòng mua sắm trang bị để phòng thủ của Việt Nam luôn nhất quán kể từ năm 1990 đến nay, qua rất nhiều đời Tổng Bí Thư, Thủ Tướng và Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng. Do đó không thể nói ông Thanh là người thúc đẩy chu trình ấy. Ngoài ra, cơ chế quyết định của Bộ Chính Trị Việt Nam, cơ quan quyền lực tối cao, là một cơ chế mang tính tập thể. Thành ra thực sự ông Thanh nghĩ gì trong đầu thì chỉ mình ông biết. Ông ấp ủ bí mật của riêng mình, giống như nhiều nhân vật cấp cao ở vị trí của ông.

Sự ra đi hụt của ông Thanh, khiến người ta nhớ tới câu: "Cát bụi trở về với cát bụi". Vài năm trước, một vị Đại Tướng Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng khác về với thời gian là Đại Tướng Võ Nguyên Giáp, có hàng chục vạn người đến viếng lễ tang ông một cách hoàn toàn tự nguyện. Từ đó đến nay, mộ ông Giáp có hàng vạn người đến viếng mỗi năm. Một dấu ấn không thể mờ phai cho những gì mà lịch sử và dân tộc ghi nhận cho cống hiến của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp đối với nền độc lập quốc gia. Khi ông Giáp còn sống, ông chỉ là một người bị tước bỏ quyền lực trong nhiều chục năm, còn ông Thanh đang nắm trong tay mọi quyền hành của một ủy viên bộ chính trị, Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng. Ông Giáp chỉ có trong tay sự kính trọng còn ông Thanh nắm trong tay quyền lực. Giờ đây ông Thanh chết đi để rồi sống lại khi còn đương chức. Ông Thanh có dịp may hiếm có quan sát phản ứng của người dân trước tin tức về cái chết của mình để trả lời câu hỏi: "Lịch sử và dân tộc sẽ có đánh giá gì cho ông về những điều ông đã làm cho đất nước này?" Những nhân vật chính trị còn đương chức khác, giờ có một dịp may để quan sát và chứng kiến sự khác biệt. Trong một thiên Lãng luận bàn về di sản của "Đại Tướng Võ Nguyên Giáp", anh Lãng cũng từng phân tích về điều mà ông Giáp tác động đến lịch sử ngay cả khi ông đã chết. Những quan chức cấp cao Việt Nam, một lúc nào đó, chính họ sẽ phải đặt câu hỏi rồi chuyện gì sẽ diễn ra khi đến lượt mình?

Một lời chúc mừng dành cho ông Thanh, hiếm ai có cơ hội chết đi sống lại trên truyền thông và gây một cơn bão dư luận như ông. Tuy nhiên, những sự kiện diễn ra quanh scandal truyền thông này khiến một câu hỏi trở nên nhức nhổi: "Chết là hết, nhưng mỗi sự ra đi rồi sẽ để lại thông điệp gì cho lịch sử và hậu thế?"

P/S Anh sửa lại note này, thông tin giữ nguyên và phù hợp hoàn toàn với tin tức hiện nay mà DPA đã loan báo gần nhất. Mọi nội dung phân tích đều giữ nguyên, chỉ chỉnh những đoạn về cái chết của ông Thanh thành phủ định. Thật ra câu chuyện của ông Thanh chỉ là cái dẫn đề và hoàn toàn không ảnh hưởng tới ý tứ toàn cục mà anh muốn truyền tải. Thành ra các bạn có thể thấy hầu như bài anh chẳng thay đổi chi tiết chính nào cả.

Lãng 

(FB Lãng)