Showing posts with label Thư Giản. Show all posts
Showing posts with label Thư Giản. Show all posts

Saturday, July 25, 2015

Ngắm tranh ảnh cho mát mắt









































(Blog Ngô Minh)

Friday, July 24, 2015

Thăng hoa với nghệ thuật vẽ trên cơ thể khỏa thân

Hàng giờ lướt cọ trên cơ thể người mẫu khỏa thân là một thử thách phải vượt qua để người nghệ sĩ tạo nên được tác phẩm body painting thăng hoa, thoát tục.

Trong làng nhiếp ảnh, cái tên Huỳnh Thanh Trung nghe lạ, nhưng Mực Tàu, nghệ danh của anh, thì đã là một 

Thời gian gần đây, Mực Tàu cùng với người bạn Trương Hữu Đăng Khoa, liên tục cho ra đời nhiều tác phẩm 

Thời đại kỹ thuật số, cứ tưởng ai cũng có thể chụp được ảnh đẹp. Nhưng với những người đam mê và chấp nhận 

Ở đó, những ai mang nghiệp nhiếp ảnh sẽ luôn gặp nhiều trăn trở trong sáng tác để bật ra được những tác phẩm 

Hành trình sáng tạo là sự khổ cực, nhưng khi nhận được trái ngọt, mới cảm nhận được sự hạnh phúc của 

Bộ môn body painting hiện nay đã quen thuộc với nhiều người. Nhưng để có những tác phẩm đúng nghĩa, để người xem xuýt xoa thì vẫn còn hiếm.

Thậm chí, đây đó vẫn có những tác phẩm chưa đạt chất lượng, nặng bề nổi, thậm chí tầm thường và có phần chưa thoát tục.

Tác phẩm của bộ đôi Mực Tàu - Đăng Khoa thể hiện được sự trong sáng, tinh tế đến từng đường nét. Để đạt được điều này, đòi hỏi người thực hiện phải chăm chút tỉ mỉ, bên cạnh ý tưởng độc đáo, mang được thông điệp đến cho người xem.

Nghệ thuật nhiếp ảnh nói chung và ảnh nude nói riêng, đòi hỏi người cầm máy phải có trình độ, tay nghề vững, thẩm mỹ tốt, nếu không dễ dẫn đến tình trạng cho ra đời những “tác phẩm” dễ dãi, dung tục.

Ranh giới rất mỏng manh, nên đã có khá nhiều tay máy bị “liệt danh” vì không vượt qua được “cảnh giới” này.

Mỗi tác phẩm của Mực Tàu - Đăng Khoa là hàng giờ lao động, với những khối màu pha trộn với ánh sáng.

Bộ đôi này luôn “nhập” vào để sống trong thế giới lung linh của từng mảng màu, vệt sáng được cân nhắc tính toán chi ly, để hoàn thiện tác phẩm. Hàng ngày lướt cọ trên thân thể người mẫu, là điều không hề dễ đối với những ai lần đầu đối diện với người đẹp khỏa thân, ghi lại những khoảnh khắc khi tạo hình.

Cả hai phải mất thêm 10 ngày nữa cho phần hậu kỳ. Chưa kể thời gian hội ý với người mẫu, bàn bạc, trao đổi và cả tâm tình để tìm những điểm tương đồng giữa người chụp và người được chụp.

Ngần ấy công việc luôn làm tác giả rơi vào trạng thái tất bật. Thuở hồng hoang là một trong những bộ ảnh thể hiện thái độ làm việc tích cực và có tâm với nghề của hai nghệ sĩ.

Phạm Lữ

(Phụ Nữ Thành Phố)

Người Buôn Gió - Nghề trông trẻ ở Berlin.

Trên nhiều diễn đàn rao vặt, tìm việc ở Berlin của người Việt đa phần là nghề bồi, bếp, làm móng, chuyển hàng, trông trẻ, tư vấn giấy tờ...

Nhưng đặc biệt hiếm nhất là nghề trông trẻ, nghề này nhu cầu cực lớn. Trăm phần trăm có ai đăng tin muốn trông trẻ là ngay lập tức có người hỏi han tới tấp. Nếu mà phụ nữ người miền Bắc nhận trông trẻ nữa thì càng đông khách. Lý do phụ nữ miền Bắc trông trẻ nhiều người muốn vì bố mẹ muốn con mình nói tiếng dễ nghe hơn tiếng miền Trung. Đơn giản là vậy chứ không phải kỳ thị gì.

 Trông hai đứa trẻ cả ngày, tiền công có thể đến từ 700 đến 800 euro một tháng. Đây là tiền trao tay, không phải thuế má gì cả. 

Mùa hè đến nhu cầu lại càng đông. Hoá ra chả phải người Việt mà người Đức cũng cần người trông trẻ. Nhà trường có một lớp dành cho trẻ nghỉ hè. Nhưng muốn học lớp đó thì phải chứng minh mẹ, bố đều đi làm họ mới nhận.

 Tí Hớn nghỉ hè ở nhà với bố, ngay hôm nghỉ hè đầu tiên có hai thằng bạn gõ cửa rủ xuống sân chơi. Lúc đầu chúng chơi dưới sân, khát nước chạy về nhà uống. Vài hôm sau thì chúng vừa chơi bên ngoài, vừa chơi trong nhà. Hôm đầu chỉ chơi tí buổi chiều. Giờ thì cứ sáng chúng lần lượt bấm chuông vào nhà đến 7 giờ tối mới về.

 Thế là phải lo ăn uống, hậu cần cho bọn liên quân này. Gọi là liên quân vì chúng da trắng, da vàng, da đen, da ngăm ngăm trung Á đủ cả. Mỗi thằng một khẩu vị khác nhau, thằng bánh mỳ, thằng mỳ tôm, thằng không ăn thịt lợn, thằng không ăn cơm.

Hôm nay có thằng Việt Nam sinh ở đây, học lớp 1 đang nghỉ hè lên lớp 2. may là tiếng Việt nó biết khá,tuy rằng nói phải căng tai mới hiểu. Thằng này là quân số ký gửi một hai hôm vì bố mẹ bận đột xuất.  Ông ranh bảo ăn mỳ tôm. Nấu cho ông bát mỳ tôm với chừng một lạng thịt bò. Ông ngồi khua hết thịt ăn, xong hỏi tôm đâu, trong gói mỳ có tôm mà. Ông cứ léo nhéo chất vất tôm của ông ấy đâu sao không có. Cuối cùng phải bóc một gói mỳ tôm khác ra để cho ông ấy biết là tôm chỉ in ở bên ngoài, bên trong không có.

Ông ấy nhìn nghĩ một lúc rồi bảo.

- Việt Nam bảo có tôm mà lại không có tôm.


Ông da đen thì chả ăn gì ngoài socola và kẹo, hôm qua rán cá tẩm bột, loại hộp có sẵn ép ông ấy mãi mới ăn được 5 miếng. Ông da trắng thì khảnh ăn nhất, chỉ ngồi xem tivi suốt.

 Phải gọt hoa quả cho các ông ăn, rồi phải đi siêu thị xem mua cho các món hợp khẩu vị các ông. Thậm chí nước uống các ông cũng khác nhau, ông nước táo, ông sữa, ông thì nước khoáng có ga.

 Được cái các ông chơi không nhảy nhót, la hét ầm ĩ. Hết điện tử thì sắp lego hoặc xem tivi, đọc sách.
Thỉnh thoảng các ông cãi nhau, ông tây mách mình, mình nghe chả hiểu. Bảo ông con dịch thì ông con dịch đểu để che tội. Phải bảo thằng kia nói từng từ một, mình mới nghe ra ông con mình láo nháo. Đúng vẫn là trẻ con Việt Nam, tuy con mình thật đấy , dạy rất kỹ về tư cách nhưng vẫn láu cá.  Lại phải dạy một thôi một hồi mới xong. Nguyên do là hôm đi học, ba ông đá bóng thế nào, môt ông sút ra ngoài vườn nhà người ta. Nhà đấy thì họ bỏ hoang, không trèo vào lấy được. Cô giáo bắt ba ông đền bóng, ông Tây trắng chấp nhận mang bóng nhà đến đền, cô giáo bảo hai bạn còn lại phải có chút quà cho ông Tây trắng kia. Ông Tí Hớn về kêu mình không đá mình không phải đền, mình không làm thì mình không chịu. Ông định lờ luôn.

 Mình biết chuyện, phải giải thích ba người chơi là một đội, như đội bóng, cùng thua cùng thắng vui buồn chia sẻ. Không thể trách thủ môn để lọt lưới mình không chịu trách nhiệm hoặc chỉ kể công cầu thủ ghi bàn thôi. Khuyên bảo hết tình, hết lý ông Tí Hớn mới chấp nhận chia sẻ trách nhiệm. Lúc hỏi ông định chia sẻ thế nào, ông con bảo mua kem tặng bạn. Mình hỏi cái kem ở trường giá 50 xen, quả bóng giá 5 euro. Con giỏi toán, con chia sẻ kiểu ấy là kiểu gì , làm cho qua chuyện à. ? Thế là không thật lòng trách nhiệm, cũng không tốt với bạn bè. Nếu mà bố cũng tính như con thì bố không bao giờ có bạn. Mà con thấy đấy, bố rất nhiều bạn, họ giúp đỡ mình rất nhiều như bác C , bác D , bác L..chú H, chú T..đấy

 Sau thì ông Tí Hớn mang 2 euro đi mua hộp bánh tặng bạn, bạn Tây rất vui.



Thế là mình có nghề thực tập trông trẻ miễn phí, một ngày bét nhất có hai ông, ngày đông đến bốn ông. Nhà lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười đùa của bọn trẻ. Vất vả chút nhưng vui. Bố mẹ bọn trẻ cũng biết chúng đến nhà mình chơi, khi nào cần gì họ gõ cửa gọi con về hoặc dặn dò gì.

Bây giờ phải dẫn chúng ra siêu thị, tuỳ ông nào nhu cầu gì thì chọn.

Nói với các mẹ nhé, riêng anh Gió chỉ không biết đẻ và cho bú thôi. Chứ trông và chăm trẻ con anh làm được tuốt, mà làm tốt đằng khác nhé. Đừng tưởng anh chỉ giỏi chém gió, chỉ trích chế độ không thôi đâu.

Người Buôn Gió

(Blog Người Buôn Gió)

Thursday, July 23, 2015

Dân Choa - Người Việt bay lên trời từ lâu rồi...

                                                
                                                
                                                "Ta đi tới đình cao muôn trượng
                                               Mắt trông về tám hướng phía trời xa
                                                   Chân dép lốp bay vào vũ trụ
                                                       Lúc trở về ta lại là ta..."
                                                ( Xuân Sách nhận xét về Tố Hữu)

Hôm nay mấy nhà du hành vũ trụ bay lên trạm ISS. Nhà du hành vũ trụ người Nga không quên anh Phạm Tuân. Họ có gửi thông điệp chúc mừng kỉ niệm về Hà Nội.

Câu chuyện làm mình nhớ đến cái thời đó.

Ôi! Cái thời bao cấp cực khổ. Mình nhớ là có cái lão gì đấy, ở bên viện vi sinh, ngày hai buổi đạp xe đến Bưởi để làm công trình bèo dâu.

Hồi đó Điền Thanh( cây xanh bờ ruộng) không có hiệu quả. Cả nước lại lao vào làm bèo hoa dâu. Bèo làm phân xanh, bèo để nuôi lợn. Bèo sẽ lên vụ trụ, rồi bèo sẽ về ruộng đồng Việt Nam.

Ôi, bèo sẽ vĩ đại. Bèo sẽ hết thân phận bọt bèo.

Nhưng bèo cũng không quan trọng bằng anh Phạm Tuân. Nghe nói có một anh nữa, anh Liêm thì phải. Hai anh lái máy bay tài giỏi hơn, thậm chí anh Liêm cao cơ hơn. Nhưng anh Tuân lọt vào chung kết vì anh bắn rơi B52.

Việt Nam đánh thắng Mỹ là khó nhất, thế thì bay vào vũ trụ cũng là chuyện nhỏ.

Mình nghe mấy bậc đàn anh kể lại rằng ( không thẩm định) hồi đó đoàn Việt Nam sang Liên Xô đông lắm. Có cả bác Hoàng Tùng. Khi bên Liên Xô khai mạc , chúc mừng Việt Nam có người được bay cùng vào vũ trụ. Bác Tùng sẽ sàng, chả phải đầu tiên đâu, người Việt bay lên trời từ lâu rồi...

Mấy anh phiên dịch nhìn nhau ngỡ ngàng, ngập ngừng nhìn bác. Bác thủng thoẳng: dịch đi! Phù Đổng thiên vương chả đánh xong giặc Ân rồi ngài bay lên trời là gì!

Úi giời! Quan khách cười khen rộn rạo, bảo là bác giỏi, biết đùa có văn hóa không làm mếch lòng bên Liên Xô.

Từ ngày anh Tuân vê đến nay ít ai nhắc đến chuyện bay lên vũ trụ nữa. Còn chuyện bèo dâu thì tuyệt tự luôn. Nhắc lại chỉ thấy hài...

PS: không rõ có hài hay không, nhưng trong dịp này có ông thợ ở miền Nam làm đôi dép cao su khổng lồ. Ai cũng tỏ vẻ thích thú và thử đi. Nhưng mà kỉ lục thế này thì ai mà bay lên được nhỉ.


Dân Choa

(FB Dân Choa)

Saturday, July 18, 2015

Xem bộ ảnh nude giúp Thái Phiên giành tước hiệu Nghệ sĩ đặc biệt xuất sắc

Bộ ảnh nude Bước thời gian đã giúp nghệ sĩ nhiếp ảnh Thái Phiên giành tước hiệu Nghệ sĩ nhiếp ảnh đặc biệt xuất sắc - tước hiệu cao nhất của Hội Nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam.

Với 8/15 phiếu từ Ban giám khảo, bộ ảnh Bước thời gian đã vừa đủ đậu để giúp ảnh khỏa thân nghệ thuật bước lên một vị trí mới trong làng nhiếp ảnh Việt Nam. Tước hiệu Nghệ sĩ nhiếp ảnh đặc biệt xuất sắc (E.VAPA/G) cũng là sự khẳng định của tài năng, tên tuổi của nhiếp ảnh gia Thái Phiên bởi để đến được với tước hiệu này anh đã phải đáp ứng đủ hàng loạt tiêu chí như có 20 điểm Trung ương, tối thiểu 4 huy chương đồng toàn quốc... Ở tầm thế giới, Thái Phiên cũng gặt hái không ít thành công.

Bộ ảnh Bước thời gian như một câu chuyện về một khoảng đời của người phụ nữ từ khi cơ thể vừa phát triển đến khi là một thai phụ viên mãn trong hạnh phúc. Tất cả ảnh đều được chụp trắng đen với mảng đen là chủ đạo và sắc độ nặng, bộ ảnh gây ấn tượng với những đường nét, mảng khối đầy quyến rũ.

Kính mời quý độc giả cùng chiêm ngưỡng một số tác phẩm trong bộ ảnh:

                                                               Ngày đi như bóng nắng

                                                                              Dạ khúc

                                                                             Bố cục

                                                                             Mê khúc

                                                                               Nụ

                                                                             Ký họa

                                                                           Cô đơn

                                                                           Nỗi niềm

                                                                            Thiền

                                                                       Bước thời gian

                                                                          Hiến dâng

                                                                  Sự nảy mầm của hạt

                                                                        Viên mãn

P.T.N

(Phụ Nữ Thành Phố)